Sau Khi Tôi Thôi Đeo Bám Anh

Chương 3

08/07/2026 15:16

Toang rồi.

Lần này thì toang hẳn rồi.

Tôi nơm nớp lo sợ trở về nhà.

Bố mẹ thường xuyên đi công tác xa, nên ở nhà thường chỉ có tôi và Lục Căng Dã.

Sau khi về đến nhà, tôi phát hiện Lục Căng Dã không có ở đây.

Ăn tối xong, quản gia đặc biệt chừa lại một phần bữa khuya để đợi Lục Căng Dã về ăn.

Thế nhưng đợi mãi đến 10 giờ đêm, phần đồ ăn khuya đã nguội ngắt rồi mà anh vẫn chưa về.

Nhìn bác quản gia cứ đứng đợi mãi ở bên cạnh, tôi cuối cùng vẫn gọi một cuộc điện thoại cho Lục Căng Dã.

Điện thoại nhanh chóng được kết nối.

Còn chưa kịp để tôi lên tiếng, đầu dây bên kia đã truyền đến tiếng nói chuyện ồn ào.

"Anh Lục, ai gọi đến mà anh bắt máy nhanh vậy."

"Không phải là em gái đang giục anh về nhà đấy chứ? Ôi, có em gái thích thật đấy."

Lục Căng Dã bất lực nói: "Biết sao được, em gái tôi quả thực bám người quá."

Vừa nói, anh vừa áp điện thoại vào sát tai, cười hừ một tiếng.

"Mới có 10 giờ thôi mà, lại muốn giục anh về nhà rồi à?"

Ở phía bên kia điện thoại, loáng thoáng còn nghe thấy tiếng thở dài thán phục của hội anh em.

Tôi sợ Lục Căng Dã thực sự sẽ mất kiên nhẫn với mình, bèn vội vàng thanh minh.

"Không phải đâu, không phải đâu, anh muốn chơi đến bao giờ cũng được."

Hơi thở của Lục Căng Dã bỗng khựng lại.

"Ý em là sao?"

Tôi nhìn phần đồ ăn khuya đã lạnh ngắt, rụt rè hỏi.

"Nếu anh không về, em sẽ bảo quản gia dọn dẹp phần đồ ăn khuya rồi đi nghỉ nhé."

Lục Căng Dã bỗng nhiên im lặng.

Hồi lâu sau, anh mới ra vẻ bừng tỉnh hiểu ra.

"Lần này lại còn biết lấy quản gia ra làm cớ để giục anh về cơ đấy?"

"Được rồi, anh về ngay đây."

Nói xong, anh liền cúp máy.

Tôi: "??"

Nếu là ngày trước, Lục Căng Dã mà dám về muộn thế này.

Thì tôi đã sớm khóa ch/ặt cửa chính lại, rồi lên lầu đi ngủ từ đời nào rồi.

Nhưng hiện tại tôi không dám làm mình làm mẩy nữa, lại có ý muốn xoa dịu mối qu/an h/ệ với anh.

Thế là tôi tiếp tục ngồi đợi trên sofa, dự định lát nữa sẽ đích thân hâm nóng lại đồ ăn khuya cho anh.

Kết quả là đợi mãi đợi mãi, tôi ngủ quên béng trên sofa lúc nào không hay.

Không biết đã qua bao lâu, tôi cảm nhận được bản thân đang được ai đó nhẹ nhàng bế lên.

Theo bản năng, tôi vòng tay ôm lấy cổ người đó rồi mở mắt ra.

đ/ập vào mắt tôi chính là ánh mắt đang nén gi/ận của anh trai.

"Lục Vãn Sênh, để ép anh về nhà, em không tiếc lấy cả sức khỏe của mình ra làm trò đùa đấy à?"

"Đã 11 giờ đêm rồi, sao em có thể thức khuya mà không về phòng ngủ hả?"

Tôi chẳng hiểu nổi vì sao anh lại tức gi/ận.

Tôi còn chưa thèm nổi cáu, cũng chưa khóa cửa nh/ốt anh ở ngoài kia mà.

Nhưng tôi vẫn nhớ đến việc hâm nóng đồ ăn khuya cho anh, bèn giãy giụa đòi xuống.

Lục Căng Dã siết ch/ặt vòng tay hơn.

"Được rồi, đừng gi/ận nữa."

"Anh hứa từ nay về sau sẽ về trước 9 giờ rưỡi, thế đã vừa lòng em chưa?"

Tôi nghiêm túc giải thích.

"Anh có về muộn một chút cũng không sao đâu ạ."

Lục Căng Dã nhíu mày: "Lại nói lẫy cái gì đấy?"

Tôi: "..."

Chương 3:

Cuối cùng anh vẫn không ăn chút bữa khuya nào, ngược lại còn tự tay chăm sóc phục dịch tôi vệ sinh cá nhân xong xuôi, rồi nhét tôi vào trong chăn.

Làm xong một chuỗi việc này, anh đứng im bên giường chứ không rời đi ngay, trông cứ như đang chờ đợi điều gì đó.

Chờ vài giây, thấy tôi mãi vẫn không có phản ứng gì.

Anh liền dứt khoát cúi người ghé sát vào tôi.

Tôi gi/ật b/ắn mình, vội vàng giơ tay chống lấy lồng ngựk anh.

"Anh định làm gì thế?"

Lục Căng Dã "tặc lưỡi" một tiếng, nắm lấy cổ tay tôi.

"Chẳng phải chính em bảo sao? Trước khi đi ngủ phải có nụ hôn chúc ngủ ngon lên trán."

Tôi vội vàng đính chính.

"Không cần đâu, sau này đều không cần nữa đâu ạ!"

Thế nhưng sắc mặt Lục Căng Dã lại một lần nữa trở nên khó coi.

"Đây là cách em trừng ph/ạt anh đấy à? Trẻ con."

Anh hừ lạnh một tiếng, sa sầm mặt đứng dậy.

"Không hôn thì thôi, em tưởng anh thèm chắc?"

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Nghiên Cứu Viên Và Thú Nhân Hồ Ly HE

Chương 11
Đêm khuya tăng ca, viện nghiên cứu đưa đến một thú nhân hồ ly. Ngay lúc tôi chuẩn bị cấy chip vào vị trí trước tim cậu ấy, trước mắt bỗng hiện lên từng dòng bình luận trôi nổi. [Công còn chưa biết, con chip trong tay ảnh đã bị một nghiên cứu viên khác ganh ghét tráo mất rồi. Chỉ chờ chip xảy ra sự cố là sẽ nhân cơ hội đuổi ảnh ra khỏi viện nghiên cứu.] [Mà nói mới nhớ, nếu lúc đầu công không cấy chip trước khi thụ tỉnh lại, liệu thụ đã sớm bỏ trốn rồi không? Thế thì câu chuyện của hai người còn chưa kịp bắt đầu đã kết thúc mất rồi.] [Nhưng chính con chip ấy đã khiến thụ chịu đủ đau khổ. Không có đoạn sau còn tốt hơn phải chịu hành hạ.] [...] Tôi khẽ cau mày. Chưa kịp xác minh những dòng bình luận ấy là thật hay giả… Một lưỡi dao lạnh băng đã đột ngột kề sát cổ tôi. Cậu ấy... tỉnh rồi.
Boys Love
Đam Mỹ
Hiện đại
207
Nhát gan Chương 7