Bỗng Dưng Trúng Số... Cũng Khổ

Chương 11

03/12/2024 10:43

11.

Tôi giống như bị sét đ/á/nh ngay tại chỗ, Lạc Đà cười nhạo một tiếng: “Có vấn đề gì sao?”

Tôi chậm rãi hoàn h/ồn: “Có một cái.”

“Nói đi.”

Tôi: “Tên của họ là ai đặt hả, mẹ kiếp…”

Lạc Đà ngước mắt nhìn tôi: “Tôi đặt.”

Tôi giơ ngón cái lên với ông ta: “Ch*t ti/ệt, ông thông minh quá.”

“Xem ra có hỏi cô thì cũng không nhận được câu trả lời thật.” Lạc Đà ngửa đầu tựa vào ghế sô pha, thần sắc hơi mệt mỏi, tùy ý khoát tay: “Đưa xuống đi, đổ xi măng.”

Tôi: “?”

Có phải hơi qua loa không hả?

Tôi không kịp phản ứng thì đã có hai người đàn ông mặc áo đen xách hai bên cánh tay tôi rồi kéo tôi ra ngoài.

Tôi cố gắng chụp được khung cửa, tuyệt địa cầu sinh: “Chờ đã.”

“Tôi có tình báo sẽ khiến ông cảm thấy hứng thú.”

Lạc Đà: “Đợi đã.”

Hai người đàn ông tạm thời buông tôi ra.

Tôi ép buộc bản thân tỉnh táo lại, sau khi quan sát tình hình bốn phía xong thì chậm rãi nói.

“Lúc trước ông bị Hà Mộc Sinh tống vào tù, chẳng lẽ ông không muốn b/áo th/ù sao?”

Bỗng nhiên Lạc Đà ngẩng đầu lên nhìn tôi: “Cô biết được gì?”

Tôi: “Nếu tôi biết ông cài cắm quân cờ bên cạnh anh ta, vậy người mà anh ta cài bên cạnh ông, ông đoán xem tôi có biết không?”

Tôi vừa nói xong câu này thì không khí ở hiện trường lập tức căng thẳng.

Trong khoảnh khắc này không ai mở miệng nói chuyện.

“Tôi có thể nói cho ông biết nội gián bên cạnh ông là ai, nhưng trước tiên ông phải thả tôi ra.”

Lạc Đà nhìn chằm chằm vào tôi, biểu hiện vô cùng nghi ngờ.

Cuối cùng tôi cũng đạt được thỏa thuận với ông ta.

Trước tiên để tôi bỏ chạy, 10 phút sau tôi sẽ dùng điện thoại gửi tên nội gián cho ông ta.

Nếu đến lúc đó mà ông ta không hài lòng với cái tên nội gián đó thì cũng sẽ dễ dàng bắt được tôi.

Để tỏ thành ý của mình.

Tôi đem những chuyện mà lúc ông ta ở tù không biết nói cho ông ta nghe, bao gồm cả chuyện nội gián đó làm thế nào để phản bội lại Lạc Đà.

Lạc Đà đã tin.

Bởi vì tất cả những gì tôi nói đều là sự thật.

Dù sao thì đó cũng là đoạn trước của tiểu thuyết mà tôi viết, lúc này tiểu thuyết vẫn chưa bị tôi phá nát.

Nên mỗi câu mỗi chữ đều do tôi dụng tâm viết ra.

Tôi được cởi trói, tôi cầm điện thoại quay đầu nhìn thoáng qua.

Sau đó tôi hít sâu một hơi rồi co cẳng phi nước đại.

Lúc trước khi học đại học có học chạy 800 mét, nếu lúc đó tôi thể hiện được một chút khí thế như lúc này thì không đến nỗi năm nào cũng rớt tín chỉ.

Bỏ xa nhà máy hoang vu ở ngoại thành, tôi chui đầu vào một rừng cây nhỏ ở gần đó.

Nhánh cây bén nhọn trượt qua mặt tôi, nhưng tôi không có cảm giác gì cả.

Chỉ là trong lòng tôi luôn có âm thanh chói tai vang lên, nhanh lên, chạy nhanh hơn nữa.

Chạy được khoảng 10 phút, tôi cầm di động soạn tin nhắn rồi gửi đi.

Mười giây sau.

Phía sau nhà máy đó có tiếng sú/ng vang lên.

Có đ/á/nh ch*t thì Lạc Đà cũng không ngờ, lão nhị và lão tam ở bên cạnh ông ta đều là người của Hà Mộc Sinh.

Tôi vừa bỏ chạy vừa âm thầm thắp nến cho Lạc Đà.

Chuyện này quả thật là quá mức đi/ên cuồ/ng rồi.

Cũng không biết tôi đã chạy bao lâu, nhưng tầm nhìn trước mắt càng lúc càng thoáng đãng.

Trong lòng tôi vui mừng, tôi tăng tốc, nhất quyết lao ra khỏi rừng cây…

Nhưng phải chi không ra.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Cái kết giả làm bạn gái của cậu em khóa dưới

Chương 18
Tôi nhận lời đóng giả làm bạn gái của cậu em khóa dưới, cùng cậu ấy về nhà một chuyến để đối phó với phụ huynh. Chẳng ai ngờ được, anh trai của cậu ấy lại chính là Tống Diệp – vị "học thần" lừng lẫy năm ấy ở trường cấp ba của chúng tôi. Có điều, dường như anh đã sớm quên sạch tôi rồi, thái độ đối với tôi cực kỳ xa cách và lạnh nhạt. Cậu đàn em khẽ thì thầm vào tai tôi: "Chị đừng nhìn vẻ ngoài không ai dám lại gần của anh em mà lầm. Thực ra anh ấy có một cô gái thầm thương trộm nhớ nhiều năm rồi, trong ngăn kéo phòng ngủ toàn là ảnh của người ta thôi." Sau này, chúng tôi tình cờ chạm mặt ở quán bar. Lúc ấy tôi đã say khướt, vô tình ngã nhào vào lòng Tống Diệp. Anh nhíu mày nhìn tôi: "Nhìn cho kỹ đi, tôi không phải nó. Cô coi tôi là gì? Thế thân của em trai tôi à?" Tôi lí nhí xin lỗi rồi định rời đi, nhưng lại một lần nữa bị anh thô bạo kéo ngược vào lòng. Người đàn ông ấy đỏ hoe mắt, giọng lạc đi vì thỏa hiệp: "Thế thân thì thế thân vậy. Tôi không cần danh phận nữa."
0
2 Vợ Người Máy Chương 15
3 Pudding khoai môn Chương 15
4 5 NĂM GIẢ VỜ Chương 21
5 Cành lá sum suê Chương 19
7 Long Nữ Chương 6

Mới cập nhật

Xem thêm