Váy đỏ đẫm máu

Chương 1

30/06/2024 19:17

Năm năm trước khi tôi đang học năm thứ tư đại học, khách sạn mà gia đình tôi điều hành đã mười mấy năm đã phải đóng cửa.

Chỉ trong một đêm, gia đình tôi liền mắc n/ợ hàng chục vạn đô la. Mà cha tôi sau khi xảy ra chuyện liền biến mất không một chút dấu vết.

Tết thanh minh năm nay, người cha đã mất tích đằng đẵng suốt năm năm đột nhiên gọi điện thoại cho tôi.

Khi ấy, tôi còn ngỡ rằng đó là cuộc điện thoại đoàn viên của gia đình.

Chẳng ngờ rằng, cuộc điện thoại ấy đã mở ra một cơn á/c mộng.

á/c mộng về một phụ nữ mặc chiếc váy đỏ.

Mà bức màn bí mật về vụ thảm sát năm xưa cũng dần dần được hé mở.

-

Năm năm trước khi tôi đang học năm thứ tư đại học, khách sạn mà gia đình tôi điều hành đã mười mấy năm đã phải đóng cửa.

Chỉ trong một đêm, gia đình tôi liền mắc n/ợ hàng chục vạn đô la. Mà cha tôi sau khi xảy ra chuyện liền biến mất không một chút dấu vết.

Mẹ tôi đã phải b/án căn nhà cũ để trả n/ợ, lại tìm cho tôi công việc chuyển phát nhanh để trang trải cuộc sống.

Tết thanh minh năm nay, vào khoảng hơn chín giờ tối, người cha đã mất tích suốt năm năm đằng đẵng đột nhiên gọi điện thoại cho tôi.

“Gia Hà, là ba có lỗi với con, mấy năm nay đã để con phải chịu uất ức rồi.”

Giọng nói của cha tôi nghe có vẻ già nua hơn rất nhiều, ông ấy cứ liên tục dông dài, nói cái gì mà tất cả đều là báo ứng của mình, hi vọng tôi tha thứ cho ông ấy.

Tâm trạng tôi vô cùng phức tạp, nghe thấy giọng nói quen thuộc của cha mình, nhất thời không thể kìm nén được, nước mắt cứ vậy mà giàn giụa.

Mấy năm nay trong lòng tôi quả thực đã từng oán trách, cũng từng gi/ận dỗi ông ấy, thế nhưng dù gì người đó cũng là cha của tôi.

Tôi vẫn hi vọng ông ấy có thể trở về nhà!

“Ba, món n/ợ mấy chục vạn đô la ấy nhà mình đã trả xong rồi, ba quay về đi, ông nội nhớ ba lắm.”

Ở đầu bên kia điện thoại, cha tôi vẫn một mực ngập ngừng lảng tránh.

Ông ấy nghẹn ngào nói với tôi: “Được, thế nhưng ba có việc này muốn nhờ cậy con. Lúc ba rời đi có để lại một ít đồ trong khách sạn trên đường Hoàng Hà, con có thể giúp ba đến đó lấy đồ rồi gửi đến một nơi được không?”

Tôi sững người một lúc, trong lòng ít nhiều gì cũng cảm thấy thất vọng.

Người đã mất tích suốt nhiều năm như thế, bây giờ gọi điện thoại cũng chỉ vì muốn con trai giúp chạy việc vặt?

Thế nhưng dù gì ông ấy cũng là cha của tôi, thế nên tôi không thể từ chối.

Còn chưa kịp hỏi ông ấy bây giờ đang ở nơi nào, từ trong ống nghe đã đang vang lên tiếng cúp máy.

Sau đó liền nhận được tin nhắn của cha: “Khách sạn Thụy Hòa, vali da màu đen.”

Tôi lại nhìn địa chỉ của người nhận: Đó là một làng chài hẻo lánh ở Quảng Châu, người nhận tên là Mộng Hồng.

Cái tên này mơ hồ có chút quen thuộc, lúc ấy nhất thời tôi không nhớ ra đó là ai, chỉ vội vội vàng vàng muốn hoàn thành xong việc này để về nhà với vợ con.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Dưới đình Hàn Quang

Chương 6
Tân quý nhân mới nhập cung phạm vào khuê danh của bản cung. Bốn mắt nhìn nhau, không khí trở nên vi diệu. Giữa lúc giằng co, Thẩm Chương thản nhiên lên tiếng: "Tĩnh Uyển nghe êm tai hơn, trẫm gọi cũng thuận miệng." Người nhìn về phía bản cung: "Hai chữ Ngọc Uyển, rốt cuộc vẫn có chút dung tục, nàng nên đổi đi thôi." Kiếp trước, bản cung chẳng chịu nhượng bộ. Đường đường là quốc mẫu, sao có thể vì một quý nhân mà đổi tên? Bản cung làm ầm ĩ một trận mới thôi. Thẩm Chương không ưa bản cung nơi nào cũng chống đối. Người cùng bản cung chiến tranh lạnh nhiều năm, lại phong Tống Tĩnh Uyển làm Quý phi, thần sắc mỉa mai: "Phu thê nhiều năm, trẫm vốn chẳng muốn như vậy, tiếc là nàng quá không biết điều." Thâm cung tịch mịch, bản cung chịu đủ mọi dày vò. Sống lại một đời. Bản cung mỉm cười dịu dàng: "Thần thiếp sớm đã muốn đổi khuê danh rồi. Bệ hạ mau giúp thần thiếp suy tính xem, đổi thành tên nào thì tốt?"
Cổ trang
Cung Đấu
0