Tôi bị sự chiếm hữu lộ liễu không thèm che giấu trong đáy mắt hắn làm cho kinh ngạc, nửa ngày trời mới nhớ ra phải trả lời.
"Chỉ là hàng xóm bình thường thôi."
Hiển nhiên câu này chẳng có mấy sức thuyết phục.
Tôi bèn bổ sung thêm một câu: "Là đối tác hiện tại. Tình cờ gặp nên nói chuyện mấy câu."
Hình như vẫn chẳng thuyết phục hơn là bao.
Nói mấy câu thì không đến mức để người ngợm đầy mùi của Trì Bách như thế này.
Nhưng mà nếu thực sự phải giải thích thì cái chủ đề này dài dòng lắm…
Khoan đã, tại sao tôi lại phải đi giải thích với Chu Kiều nhỉ?
Suýt chút nữa tôi bị chính mình làm cho tức cười.
Quá nuông chiều hắn rồi, khiến cho hắn cũng chẳng phân biệt nổi vị trí của bản thân mình nữa.
Tôi bực mình đẩy hắn ra: "Tránh đường."
Khối cơ bắp săn chắc cứng ngắc như một bức tường đồng vách sắt, chẳng hề mảy may lay động.
Tôi ngước mắt lườm hắn: "Chu Kiều."
"Bức tường" này rốt cuộc cũng chịu dạt sang một bên.
Tôi không thèm để ý đến hắn nữa, tự mình đi tắm rửa, rồi vào phòng sách xử lý nốt công việc.
Làm việc đến mức váng đầu, chợt nhớ ra hồ sơ bệ/nh án mà thám tử gửi cho mình vẫn chưa xem qua.
Đẩy đống công việc sang một bên, tôi lôi tệp tin ra giải nén, thanh tiến trình rất nhanh đã chạy đến cuối.
Ba tiếng đồng hồ ghi âm, con trỏ chuột lơ lửng phía trên nút phát nhạc.
Thế nhưng tôi lại do dự.
Đến nước này rồi… có cần thiết phải tiếp tục dòm ngó đời tư của hắn không?
Rõ ràng đã x/á/c nhận vô số lần rằng hắn rất trung thành với tôi, sẽ không bao giờ phản bội.
Cuộc gặp gỡ giữa tôi và Chu Kiều không có những câu chuyện kinh thiên động địa, càng không nói đến cái gọi là duyên phận định mệnh.
Lúc đó tôi bị người ta viết thư nặc danh đe dọa suốt một thời gian dài, đi dự tiệc cần có người bảo vệ.
Bạn bè đã giới thiệu hắn cho tôi.
Những vệ sĩ hàng đầu về mọi mặt như hắn cũng giống như những người giúp việc kim cương vậy, là ng/uồn tài nguyên tranh giành trong giới thượng lưu.
Trước tôi, hắn đã được thuê rất nhiều lần, liên tục bị coi như một công cụ để lấy lòng người khác, bị đem cho hoặc giới thiệu chuyển sang chủ mới.
Nhưng tôi đã giữ hắn lại.
Sắp xếp cho hắn căn phòng gần tôi nhất, ngay cả những hoạt động không mấy quan trọng cũng mang hắn theo bên mình.
Bạn bè hỏi tôi tại sao, tôi liếc nhìn bóng dáng thẳng tắp kia, thờ ơ cười nói: "Bởi vì dùng rất tốt mà, bao giờ gặp được người tốt hơn thì đổi thôi."
Thế nhưng chẳng thể nào gặp được ai tốt hơn cả.
Là chính tôi không thể sống thiếu hắn.
Tôi ngả người ra ghế làm việc, xoa xoa thái dương.
Màn hình máy tính tối dần đi, màn hình điện thoại bỗng nhiên vụt sáng.
Tin nhắn từ bệ/nh viện thông báo đã tìm được người hiến tặng có độ tương thích cao.