Trở thành Omega mà hắn ghét

Chương 10

19/07/2025 00:36

Sau khi Hoạ Trạch vào trung tâm kiểm soát được một tuần, nỗi nhớ anh ấy trong tôi vọt lên tới độ chưa từng có.

Khắp người tôi như có hàng vạn con kiến bò, tôi rất muốn được anh ấy ôm thật ch/ặt.

Chắc đây là sức mạnh của việc bị đ/á/nh dấu.

Vừa hay cơ thể đã được điều dưỡng gần như khỏe hẳn, tôi trở về nhà họ Hoạ.

Vừa bước vào cửa, tôi đi thẳng đến phòng anh ấy.

Tông màu lạnh đơn giản, rất hợp với khí chất của anh ấy.

Tôi không rảnh ngắm nghía, chỉ kéo tủ quần áo ra, lao cả người vào trong.

Tôi hít một hơi thật sâu, thứ lấp đầy khoang mũi lại chỉ có mùi nước hoa hương gỗ. Tôi hơi thất vọng, quay người liền chui tọt vào chăn của anh ấy.

Tiếc là pheromone trong chăn cũng rất nhạt, hoàn toàn không thể làm dịu cơn ngứa ngáy trong lòng tôi.

Tôi nằm ngơ ngác một lúc, đột nhiên nhớ ra rằng Hoạ Trạch quen duy trì pheromone ở mức cực thấp, nên chắc ở nhà cũng có thiết bị hút và pheromone đã hút ra.

N/ão bộ đã bị cơn khát này chiếm cứ hoàn toàn, dù tôi biết rõ việc lục đồ của anh ấy không được phù hợp lắm nhưng vẫn không kiềm chế được tay mình.

Tôi tìm từ phòng ngủ đến thư phòng, khi kéo một cái tủ ra, tôi nghe thấy tiếng chai lọ va vào nhau quen thuộc.

Tôi bị số lượng làm cho kinh ngạc, rốt cuộc anh ấy đã hút bao nhiêu vậy.

Tôi cẩn thận cầm một chai nhỏ lên, thân chai lạnh buốt đ/è lên lòng bàn tay, làm thế nào cũng không ủ ấm được.

Tôi r/un r/ẩy ấn đầu ngón tay lên nắp chai.

Thật sự muốn dùng sao?

Thật sự muốn dùng pheromone mà Hoạ Trạch gh/ét nhất để thỏa mãn d/ục v/ọng của mình sao?

Cuối cùng tôi vẫn nghiến răng đặt nó về chỗ cũ. Tôi sợ mình hối h/ận, đứng dậy chuẩn bị rời khỏi căn phòng đầy cám dỗ này.

Vì vội vàng, cuốn lịch để bàn bị tôi làm đổ, tôi cầm lên đặt ngay ngắn, nhưng ánh mắt lại dính ch/ặt vào đó không nhúc nhích.

"Có ai lại coi khoai lang nướng là món tráng miệng sau bữa ăn không?"

Nét chữ mạnh mẽ, là do Hoạ Trạch viết.

Tôi lật về trước, trong những ghi chú công việc kinh doanh bình thường, lẫn lộn rất nhiều chuyện vụn vặt về tôi.

"Mê mẩn việc rút chỉ lưng tôm, không hiểu nổi."

"Cùng một bài hướng dẫn du lịch xem nửa tiếng đồng hồ, chắc là muốn đi."

"Ngủ rất nông, chỉ khẽ sờ đầu là tỉnh."

Ghi chép xa nhất là nửa năm trước, "Rất có cảm giác nghi thức, em ấy thích kỷ niệm ngày cưới, khác với mình."

Tôi nhớ đó là ngày thứ 99 chúng tôi bên nhau, tôi hào hứng chuẩn bị bữa tối chỉ dành riêng cho hai chúng tôi, nhưng anh ấy quên mất.

Lúc đó, tôi vẫn chưa bình thản chấp nhận việc anh ấy không thích tôi, uất ức đến mức trùm chăn khóc.

Anh ấy không nói gì, chỉ dành trống ngày hôm sau, đưa tôi đến nhà hàng tôi luôn muốn đến check-in.

Từng dòng này, trông không giống cố ý ghi, mà giống như lúc làm việc đột nhiên mất tập trung, tùy tay viết ra.

Dù chỉ là lẩm bẩm tùy hứng, cũng khó khiến người ta không suy nghĩ nhiều.

Anh ấy..... rất để ý đến tôi?

Bỗng tôi có chút bối rối, trong lòng nảy sinh chút hy vọng nhưng lại không dám thật sự hy vọng.

Tôi nhắn tin cho anh cả: "Vô thức ghi lại sở thích của một người, có phải là thích không?"

Anh ấy nhanh chóng trả lời tôi: "Hừ, anh còn nhớ em không thích ngửi mùi th/uốc lá nữa là. Đây không phải là phẩm chất cơ bản của người nhà sao?"

“Có đào cái óc toàn yêu với chả đương của em ra bỏ vào nồi lẩu cay tê thì cũng chẳng ai ăn, sớm tỉnh ngộ giùm."

Tôi không có sức phản bác anh ấy.

Một tia lửa nhỏ nhoi vừa bùng lên lại nhanh chóng tắt ngấm, trái tim rơi xuống mà chẳng phát ra tiếng.

Đột nhiên tôi hiểu tại sao khi tôi nhấn mạnh đến bạn đời hợp pháp, Hoạ Trạch lại dứt khoát cúp máy.

Trong nhận thức của anh ấy, chúng tôi chỉ là người nhà bị ràng buộc bởi pháp luật.

Không phải người yêu đâu.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Beta Có Thể Có Kết Cuộc Với Alpha?

NGOẠI TRUYỆN
Tôi chỉ là một Beta, kết hôn ba năm với Thẩm Hoài An, một Alpha ưu tú, cuối cùng cũng mang thai đứa con của hắn. Thế nhưng, tôi lại tìm thấy một bản thỏa thuận ly hôn đã ký sẵn trong ngăn kéo ở thư phòng hắn. Ánh mắt hắn ngày càng lạnh nhạt, công việc hắn ngày càng bận rộn hơn, tôi không phải là không nhận ra. Tôi chỉ nghĩ đó là do tình yêu nồng cháy đã trở nên bình lặng, trở thành sự bền lâu, chảy dài của dòng nước nhỏ. Không ngờ, đó là vì tình yêu đã tan biến, đã cạn khô. Tôi cầm bản thỏa thuận ly hôn đi tìm Thẩm Hoài An, muốn nói với hắn rằng mình đã mang thai, rằng chúng tôi có thể có con, liệu chúng tôi có thể đừng ly hôn được không. Nhưng lại gặp tai nạn xe hơi trên đường đi. Khoảnh khắc bị hất văng, qua khóe mắt, tôi thấy Thẩm Hoài An đang ôm một Omega kiều diễm hỏi han ân cần. Nếu được làm lại từ đầu, tôi không muốn yêu Thẩm Hoài An nữa.
1

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Sau khi bị bạn tri kỷ thuở nhỏ của chồng vu khống, tôi thẳng thừng lựa chọn ly hôn

Chương 6
Sau khi kết hôn, Cố Chiêu Dã vốn rất quấn quýt bỗng trở nên lạnh nhạt. Anh không còn chủ động chạm vào tôi, thậm chí còn khước từ mọi tiếp xúc. Ngay cả khi biết tin tôi mang thai, anh cũng chỉ khựng lại một chút. Tôi tưởng anh mắc chứng lo âu hôn nhân, tạm thời chưa thể chấp nhận sự thay đổi này. Mãi đến tháng thứ ba của thai kỳ, khi tôi đến đón Chiêu Dã say xỉn về nhà. Vừa bước đến cửa phòng VIP, tôi đã nghe thấy ai đó nói: "Dã ca, cậu trước khi cưới yêu Lâm Tuyết Trì điên cuồng, vì cưới cô ấy mà phản bội cả gia đình. Giờ đã cưới được rồi, sao lại tránh mặt cô ấy? Cô ấy còn mang thai con cậu đấy." Tiếng nói vừa dứt, tiểu thanh mai của Cố Chiêu Dã cười khúc khích ngắt lời: "Em đã khuyên anh từ lâu rồi mà. Mấy cô gái trông thanh cao bất khả xâm phạm, kỳ thực đều đã bị người ta chơi đùa qua lại. Là phụ nữ, em hiểu nhất loại người như họ. Hối hận rồi chứ? Tưởng cưới được tờ giấy trắng, ai ngờ lại là tờ báo ai cũng đọc được."
Hiện đại
Nữ Cường
Sảng Văn
0