Bụng tôi đ/au quặn.
Hình như kỳ kinh nguyệt đến sớm hơn dự tính.
Từ nhỏ tôi đã có cấu tạo cơ thể đặc biệt, tôi vẫn có chu kỳ kinh nguyệt như nữ.
Chỉ là mỗi lần đến kỳ, bụng dưới lại đ/au như bị thứ gì đ/è nặng.
Nhớ ra trong ký túc xá đã hết th/uốc giảm đ/au, tôi định ra hiệu th/uốc m/ua.
Lúc đi ngang qua một quán cà phê, bình luận bay bỗng dậy sóng:
[Áaaa ngọt quá, nam chính với Thụ Bảo Bối bắt đầu hẹn hò rồi, đẹp đôi thật!]
[Nam chính vốn lạnh lùng, vậy mà nhìn Thụ Bảo Bối lại dịu dàng thế kia.]
[Kịch bản tới rồi! Nam phụ sẽ xông vào t/át nam chính, còn nói hắn chỉ là chó của mình, phải trung thành.]
[Cười ch*t, nam chính vốn gh/ét hắn, càng bị nói vậy sau này trả th/ù càng á/c.]
Tôi ngẩng đầu, nhìn qua lớp kính.
Bên trong quán, Bùi Kiêu đang ngồi trò chuyện với Lâm Quân.
Cậu ta mặt hơi đỏ, thỉnh thoảng lại nhìn hắn với ánh mắt đầy ý tứ.
Không khí giữa hai người hòa hợp đến lạ.
Nếu không thấy những dòng bình luận kia, có lẽ tôi đã xông vào kéo Bùi Kiêu đi rồi.
Dù sao qu/an h/ệ giữa tôi và Lâm Quân cũng chẳng tốt, mà trước giờ tôi vẫn coi Bùi Kiêu là người của mình.
Nhưng bây giờ… họ mới là một đôi.
Còn tôi... chỉ là vai phản diện.
Tôi lấy tư cách gì chen vào?
Vì vậy, tôi chỉ đứng nhìn một lúc, rồi lặng lẽ quay đi.
Bình luận lại n/ổ tung:
[Không ổn rồi, sao nam phụ không gây chuyện nữa? Hắn không phá thì lấy gì đẩy tình cảm của cp công thụ chính?]
[Đừng ch/ửi nữa, tôi thấy hắn cũng tội, người nhỏ như vậy, có đ/á/nh nam chính chắc cũng chẳng đ/au.]
[Bạn trên m/ù à?]
Chiều hôm đó, tôi không ngờ Lâm Quân lại tìm đến.
Vừa thấy tôi, cậu ta đã lộ rõ vẻ kh/inh thường:
“Tống Ngôn, cậu vẫn chưa biết thân phận thật của Bùi Kiêu à?”
“Tôi không biết, là gì?”
“Anh ấy là tiểu thiếu gia thất lạc của nhà họ Bùi — gia tộc giàu nhất hiện nay. Giờ đã được nhận về rồi.”
“Tôi là người được gia đình họ công nhận, sớm muộn gì chúng tôi cũng thành đôi.”
Tôi nhíu mày:
“Rồi sao?”
Cậu ta hất cằm, giọng đầy tự đắc:
“Tránh xa anh ấy ra. Anh ấy là của tôi.”
“Loại người như cậu, vừa ngốc vừa x/ấu xa, cậu không biết anh ấy gh/ét cậu đến mức nào đâu.”
“Còn nữa, chuyện cậu b/ắt n/ạt Bùi Kiêu, tôi đã nói với người nhà họ Bùi rồi.”
“Nếu còn dám bám lấy anh ấy, thì coi như là do cậu tự tìm đường ch*t.”
Tôi đương nhiên sẽ tránh xa hắn.
Trên đời này, còn gì quan trọng hơn mạng sống của mình?
Tôi mím môi:
“Tôi sẽ xin nghỉ học. Trước khi hắn tốt nghiệp, tôi sẽ không quay lại trường.”
Như vậy… có lẽ tôi sẽ tránh được kết cục trong “kịch bản”.