Nụ cười của em thật đẹp

Chương 2

21/10/2025 12:23

Trong mắt A Nữ trước hai tuổi, thế giới chỉ là chiếc giường đất nhỏ bé.

Cổ chân mềm mại của cô bé bị trói bằng dây gai, đôi vợ chồng được gọi là cha mẹ kia thỉnh thoảng nhớ ra thì vừa ch/ửi bới vừa ném đồ ăn thừa cho cô.

Y như nuôi chó vậy.

May thay họ chẳng thèm ngó ngàng gì, nên không để ý cô bé thường xuyên vung tay múa chân, cười khúc khích với không khí.

Ban ngày tôi hát ru kể chuyện cho A Nữ, nửa đêm lén vào nhà bí thư thôn bên cạnh tr/ộm sữa và trứng cho cô bé ăn.

Tôi chưa từng nghĩ, một kẻ lạnh lùng mấy trăm năm làm nghề đưa đò, lại có ngày thở dài tập thay tã dỗ trẻ.

Âm tiết đầu tiên A Nữ thốt ra không phải “mẹ” mà là “Kiều”, chữ Kiều trong Nam Kiều.

Sinh nhật hai tuổi, cha mẹ cuối cùng cũng cởi dây trói chân cô, không phải để chăm sóc mà vì em trai chào đời.

Vâng, cặp vợ chồng chỉ vì có khả năng sinh sản mà tự ý định đoạt số phận người khác này, cuối cùng cũng có con trai.

Đã có con trai, con gái sống ch*t mặc kệ.

Họ nghĩ vậy và làm vậy.

Thế là họ thả dây, để A Nữ hai tuổi chạy lo/ạn xạ quanh bếp.

Tôi đành ngày ngày bay đến bên tai cô bé dặn dò:

“Chỗ này nguy hiểm, tuyệt đối không được lại gần.”

“Cái cửa kia cũng ọp ẹp rồi, nhớ tránh xa nữa nhé.”

“À, còn con chó dữ ở cổng sân, đừng đến gần nó nghe chưa?”

“A Nữ nghe rõ chưa?”

Cô bé ngoan ngoãn gật đầu, miệng gọi Nam Kiều, giọng trẻ thơ trong trẻo:

“Nam Kiều, con nhận ra cô rồi.”

Đương nhiên cô bé nhận ra tôi.

Vì chính tay tôi đã đưa cô bé vào đường luân hồi, đầu th/ai vào kiếp nạn địa ngục nghèo khó trọng nam kh/inh nữ này.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Cuộc sống thường ngày của một “xã súc”

Chương 14
Tôi là một Beta kiêm nô lệ tư bản. Nhưng lại có một người bạn đời là Alpha. Quan trọng hơn, anh ấy còn là cấp trên của tôi. Tuy rằng mỗi ngày đi làm mệt, tan làm cũng mệt. Nhưng anh ấy trả tiền. Tuy rằng gặp kỳ mẫn cảm của anh ấy thì rất phiền phức. Nhưng anh ấy mua nhà cho tôi. Tuy rằng chúng tôi chỉ là cặp vợ chồng bề ngoài, không có tình cảm. Nhưng anh ấy cũng chưa từng bạc đãi tôi. Cho đến khi “bạch nguyệt quang” trong truyền thuyết của anh ấy đột nhiên quay về. Tôi biết, những ngày tháng tốt đẹp của mình đã đến hồi kết. Mà kiểu ngày ban ngày làm việc, ban đêm cũng “làm việc” thế này, tôi cũng chán rồi. “Đây là cái gì?” “Đơn xin nghỉ việc… với cả đơn ly hôn.”
538

Mới cập nhật

Xem thêm