Một tháng sau.
Tôi ngồi trong văn phòng Chủ tịch tập đoàn Thẩm thị, nhìn ra toàn cảnh thành phố qua cửa kính sát đất. Những kẻ từng ch/ửi rủa tôi trên mạng xã hội ba năm trước giờ đây lại quay sang ca tụng tôi như một "nữ vương phục th/ù". Thật nực cười, lòng tin của con người quả thực là thứ rẻ mạt nhất.
Thư ký mới của tôi bước vào, cung kính đặt lên bàn một tập hồ sơ:
"Thưa Chủ tịch, Lâm Cảnh đã bị kết án chung thân. Trong tù, hắn bị các phạm nhân khác 'chăm sóc' rất kỹ, hiện tại tinh thần đã không còn tỉnh táo, mỗi ngày đều gào thét tên cô để xin tha thứ. Còn Thẩm Duyệt... cô ta bị đ/á/nh g/ãy một chân trong một cuộc ẩu đả ở trại giam, có lẽ cả đời này sẽ phải chống nạng."
Tôi khẽ gật đầu, không chút cảm xúc. Những tin tức này chẳng thể làm tôi vui hơn, nó chỉ khiến tôi cảm thấy nhẹ lòng vì đã hoàn thành lời hứa với ba mẹ.
Cửa phòng làm việc mở ra, Cố Thừa bước vào. Anh nhìn tôi bằng ánh mắt phức tạp, vừa ngưỡng m/ộ, vừa hối lỗi.
"Dĩnh Dĩnh, em... em có muốn đi dùng bữa tối không? Anh đã đặt chỗ ở nhà hàng cũ."
Tôi xoay ghế lại, nhìn người đàn ông từng là vị hôn phu của mình. Anh ta cũng đã thay đổi nhiều, không còn sự kiêu ngạo của ngày xưa.
"Cảm ơn anh, Cố Thừa." Tôi mỉm cười nhạt. "Nhưng tôi có hẹn rồi."
"Hẹn với ai sao?"
Tôi đứng dậy, cầm lấy bó hoa hồng trắng đặt trên bàn: "Hẹn với ba mẹ tôi. Tôi muốn báo với họ rằng, hoa hồng của Thẩm gia tuy đã từng bị vùi dập trong bùn lầy, nhưng hôm nay, nó đã nở rực rỡ hơn bao giờ hết."
Tôi bước qua người Cố Thừa, không một chút luyến tiếc. Anh ta là một phần của quá khứ, mà quá khứ đối với tôi là một vết thương đã khép miệng, để lại một vết s/ẹo chai sạn.
Tôi lái xe ra bờ biển, nơi chiếc máy bay năm xưa đã rơi xuống. Sóng biển vẫn rì rào vỗ vào bờ như tiếng hát ru của mẹ. Tôi tung những cánh hoa hồng trắng xuống làn nước xanh thẳm.
"Ba, mẹ... con đã lấy lại tất cả rồi. Từ nay về sau, không ai có thể làm hại con được nữa."
Gió biển thổi tung mái tóc tôi. Tôi không còn là Thẩm Dĩnh yếu đuối của ba năm trước, cũng không phải là người vợ phục tùng của một năm qua. Tôi là Thẩm Dĩnh, chủ nhân của cuộc đời mình.
Tôi nhìn về phía chân trời, nơi ánh mặt trời đang lặn xuống, để lại một vầng hào quang rực rỡ. Đêm tối sắp đến, nhưng tôi không còn sợ hãi nữa. Vì tôi biết, chính mình mới là ánh sáng duy nhất có thể dẫn dắt bản thân bước ra khỏi vực thẳm.