Tống Nguyệt Đường bước nhanh tới đỡ người phụ nữ kia dậy, nhìn quanh: "Chuyện gì thế này? A Nguyên chẳng phải sắp nhập cung rồi sao?"

"Tiêu Tiêu, đây là Trầm Am, tên một chữ Nguyên. Nàng ấy là con gái Tri phủ."

Trầm Am? Huyền Nữ nương nương? Thanh Hà Tử này buổi tối không ngủ hay sao? Ra tay nhanh vậy?

"Tiêu Tiêu, A Nguyên hôm nay chỉ đi du hồ, không hiểu sao trở về liền bỗng dưng không nói không rằng, chỉ biết ăn." Tống phu nhân thở dài nói: "Ta biết chuyện làm ăn của con đặc biệt, nói không chừng sẽ nhìn ra được gì đó, nên mới gọi con về."

Trầm phu nhân nhào vào lòng Tống phu nhân khóc như mưa, Tống tướng quân ở bên cạnh giơ tay muốn kéo mà không dám kéo, thái dương gi/ật gi/ật.

Ta dặn Tống Nguyệt Đường trông chừng Trầm am, xoay người ra khỏi cửa, đi về hướng Quốc Công phủ. Nếu như chưa bị nuốt chửng, ta còn có thể nghĩ cách đoạt lại.

Trước cửa Quốc Công phủ, Ngụy Lâm vừa hay từ bên trong bước ra, nếu không phải tối qua ta tận mắt nhìn thấy hắn t/àn b/ạo đ/ộc á/c đến mức nào, tay không bẻ g/ãy cổ người vô tội, e rằng còn tưởng hắn là một vị thế gia công tử phong độ phiên phiên, thanh tao thoát tục.

Kỳ lạ, ta không thấy h/ồn phách của Trầm Am trên người hắn. Oan h/ồn thì không ít, chỉ là sợ hãi tiên quang trên người hắn mà không dám tới gần.

Ngụy Lâm đang muốn lên xe ngựa, bỗng nhiên dừng bước, ánh mắt nhìn thẳng về phía ta, môi mỏng hơi cong lên, giống như khiêu khích, lại giống như thợ săn nhìn thấy con mồi, nắm chắc phần thắng.

Ta cười lạnh một tiếng, cũng quên mất, ta đã chuyển ấn ký của Tống Nguyệt Đường lên người ta.

Thanh Hà Tử khắc ấn ký Bỉ Ngạn lên năm người này, là để dần dần tước đoạt thần trí của nguyên thân, dẫn h/ồn nhập vào thân Ngụy Lâm, phải không? Hắn tưởng Long nữ là ta?

"Có phải là Tống cô nương không? Phụ thân ta và Tống tướng quân cũng là đồng liêu, không bằng vào phủ ngồi chơi?"

Ngụy Lâm tự cho là tuấn tú chào hỏi ta.

Ta không phủ nhận cũng không thừa nhận, giả vờ cười nói: "Đi ngang qua cửa nhà mà phải vào làm khách, Tiểu Quốc Công gia thật là hiếu khách, nhưng mà..."

"Ta không muốn vào, kẻo dính phải xui xẻo gì đó, gặp vận rủi."

Sắc mặt Ngụy Lâm lập tức lạnh xuống, trong mắt hung quang lóe lên, một lúc lâu sau mới cong môi cười: "Tống tiểu thư thật biết nói đùa."

"Tại vì ngươi trông buồn cười hơn."

Mặt hắn tối sầm lại, hô hấp cũng nặng nề hơn.

Ta bực bội bóp bóp ngón tay, nhìn hắn lên xe ngựa. Từ trước đến nay đều là người khác thấy ta không vừa mắt, lại không làm gì được ta, Ngụy Lâm thật là giỏi.

Một người giấy nhỏ từ trong tay áo ta trượt xuống, nhảy nhót chui xuống gầm xe ngựa, dán lên đó.

Ta tìm một quán trà, ghi n/ợ cho Hoắc Trường Xuân, gọi một đống điểm tâm, chậm rãi cảm giác được người giấy nhỏ hình như rẽ ra khỏi cửa thành.

Đến khi gần hoàng hôn, ta mới nghe lại được giọng nói của người giấy.

"Sư phụ, h/ồn phách của Trầm Am đi đâu rồi? Vì sao không thấy?"

Thanh Hà Tử: "Con đã hẹn nàng ta du hồ, vì sao lại nóng vội như vậy, không đợi ta ra tay, đã muốn cưỡng ép trừ h/ồn? Giờ h/ồn phách của nàng ta rơi xuống đáy hồ, không biết bám vào đâu rồi, tìm nàng ta, e là phải tốn chút công sức, nhưng không sao, đợi đến đêm, con theo ta ra hồ, đợi ta thi pháp, h/ồn phách của nàng ta tự nhiên sẽ bị con hấp dẫn."

"Ấn ký Mạn Châu Sa Hoa có thể tước đoạt thần trí và ký ức của nguyên thân. Nàng ta chỉ là một si h/ồn, chạy không xa."

"Là đồ nhi không tốt, quá nóng vội, nhưng đồ nhi cũng muốn sớm ngày thành tiên, giúp sư phụ gây dựng bá nghiệp."

Bá nghiệp? Bá nghiệp gì? Tay ta cầm ly nước khựng lại, đám tà đạo này luôn thích ảo tưởng cao xa, trước kia tên kia, luyện một con qu//ỷ vương nhỏ xíu cũng tốn bao công sức, giờ tên này, ta phải xem hắn muốn làm gì.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Năm thi đại học, cô nàng nổi loạn đã cứu rỗi con trai tôi

Chương 7
Năm con trai tôi học lớp 12, thành tích bỗng chốc tụt dốc từ top 30 toàn khối xuống tận hạng 200. Giáo viên chủ nhiệm nói, gần đây nó cứ giao du với một cô bé bất hảo. Khi tôi tìm đến tiệm internet, vừa vặn nhìn thấy cô bé đó đang đứng trên ghế, hung dữ mắng nó: "Đến bài này mà cũng không biết làm à?" "Cậu còn muốn thi đại học nữa không hả?" Tôi ngẩn người đứng ở cửa. Con trai tôi cúi đầu, trước mặt là một xấp đề toán đang mở. Trên mặt cô bé kia vẽ đường kẻ mắt đậm nét, nhưng cây bút đỏ trong tay lại đang sửa từng bước giải rất rõ ràng. Nó nhìn thấy tôi, phản ứng đầu tiên là nhét bao thuốc lá vào ngăn kéo. Tôi đang định lên tiếng thì trước mắt bỗng xuất hiện một dòng chữ: 【Nó không phải đang làm hư thằng bé.】 【Nó đang kéo thằng bé ra khỏi trò chơi.】 【Nếu bản thân nó có thể dự thi đại học, chắc chắn nó sẽ thi tốt hơn thằng bé nhiều.】 Tôi nhìn tờ lịch làm việc tại cửa hàng tiện lợi đầy những công thức toán học bên cạnh tay nó, rồi lặng người đi. "Ở đây ồn quá. Hai đứa có muốn đổi chỗ khác để làm bài không?"
Hiện đại
Vườn Trường
Nữ Cường
0
Ngọc Tố Chương 5