Đông cung trung tín

Chương 17

15/10/2025 18:19

Trong tẩm điện, ánh nến rực rỡ soi sáng cả căn phòng.

Thái tử ngồi trên long sàng.

Áo gấm đỏ thẫm, mão hoa lệ, khiến bao sắc màu nhân gian đều hóa lu mờ.

Ba năm chẳng gặp, người vẫn như cũ — tựa vầng nhật giữa trời.

Đôi mắt đào hoa sóng sánh, như thể chỉ một cái liếc đã câu mất h/ồn người.

Ta có rất nhiều lời muốn nói, nhưng vào khoảnh khắc ấy lại chẳng biết nên mở miệng thế nào.

Là Thái tử lên tiếng trước:

“Lại đây.”

Ta cố kìm nén sự kích động trong lòng, quỳ gối bò đến gần.

Ngón chân trắng nõn của Thái tử khẽ nâng cằm ta lên.

Ta vô thức nuốt khan.

“Muốn hầu hạ cô sao?”

Ta không hiểu vì sao Thái tử lại hỏi vậy, nhưng vẫn thành thật đáp:

“Thuộc hạ muốn.”

Thái tử cúi xuống, vỗ nhẹ lên mặt ta:

“Ngươi chẳng qua chỉ là con chó cô nuôi… có xứng không?”

Ta cúi đầu, lặng thinh.

Nhưng rồi, giọng nói chậm rãi, lười biếng của ngài lại vang lên:

“Nhưng… cô cho phép.”

Ta ngẩng phắt đầu lên, lòng dâng tràn vui sướng.

Lần này hồi kinh, rốt cuộc ta có thể ở bên Thái tử rồi!

Ta cố giữ vẻ bình tĩnh, dâng lên hộp gấm mang theo.

Bên trong là một cây trâm ngọc, do chính tay ta làm ở huyện Vĩnh An, học nghề từ một thợ chạm địa phương.

Tóc Thái tử mượt như lụa, ta từng được chạm vào đôi lần, còn giữ lại vài sợi.

Vì thế, ta luôn muốn tặng người một cây trâm, chỉ là chẳng có dịp.

Nay Thái tử thành thân, rốt cuộc cũng có lý do rồi.

“Đây là lễ cưới ngươi tặng cô sao?”

Ta ngẩn người:

“Là quà mừng, thuộc hạ chúc mừng điện hạ cùng Thái tử phi trăm năm hòa hợp, phúc thọ song toàn.”

Chỉ một thoáng, sắc mặt Thái tử liền sa sầm, ánh cười trong mắt vụt tắt.

“Ba năm xa cách, cô vẫn tưởng ngươi ít nhiều đã hiểu lòng cô. Hóa ra… là cô nhìn lầm rồi.”

Nghe giọng Thái tử trầm xuống, ta vội dập đầu:

“Nếu điện hạ không thích quà này, thuộc hạ sẽ lập tức chuẩn bị lại.”

Thái tử im lặng chốc lát, rồi bật cười lạnh.

Ngay sau đó, ta bị đ/á ngã nhào xuống đất.

“Ngươi không phải muốn hầu hạ cô sao? Một con chó chẳng biết nhìn sắc mặt chủ nhân — còn không mau qua đây!”

Lời dứt, một hũ cao hương bị ném tới trước mặt ta.

Thái tử hiển nhiên vẫn còn gi/ận:

“Dám khiến cô đ/au, cô lập tức cho ngươi vào tiệt phòng làm hoạn quan!”

Giờ khắc này, ta còn gì chẳng hiểu nữa.

Trong đầu chợt lóe qua bao ký ức cũ.

Thái tử đối đãi ta khác người — hóa ra là vì thế.

Ba năm nay, ta vẫn luôn nhớ đến người, đến mức chỉ cần chạm vào vật người từng dùng, tim ta đã lo/ạn nhịp.

Thì ra lòng trung thành của ta… vốn chẳng thuần khiết.

Trái tim đ/ập dữ dội, ta hít sâu, kìm nén từng hơi thở, rồi cởi giày bước lên long sàng.

Giữa ánh nến đỏ, làn mồ hôi long lanh trên da.

Hương hoa lẫn hương người, khẽ nở giữa chăn gấm.

Đến khi trời hửng sáng, Thái tử đã không còn vẻ bình thản thường ngày.

Người tựa vào ngựk ta, còn ta nhẹ tay chải tóc người.

Cây trâm ngọc khẽ lướt qua từng lọn tóc đen như suối.

Miệng ta lẩm nhẩm lời Thái tử dạy:

“Một trâm — đầu bạc cùng nhau.

Hai trâm — phu thê hòa thuận.”

Mọi thứ như một giấc mơ.

Ta chỉ nhớ rõ ánh mắt long lanh cùng khóe mắt hồng rực của Thái tử.

Còn cả câu nói khẽ vang bên tai:

“Ngươi muốn cưới cô sao?”

Ta đáp khẽ:

“Muốn… nhưng thuộc hạ vốn chỉ là con chó trung thành đi theo người sao có thể xứng…”

Thái tử khẽ cười, giọng khàn mà trong trẻo:

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Shipper Kinh Dị

Chương 8
Hai giờ sáng, bụng đói cồn cào, tôi ở nhà một mình nên đã đặt một phần đồ ăn giao về tận nơi. Để đảm bảo an toàn, tôi có để lại lời nhắn ghi chú: [Đang đánh Liên Quân, đồ ăn tới cứ để trước cửa là được ạ, em cảm ơn.] Sau khi shipper giao tới, anh ta liền nhắn tin báo cho tôi đúng như đã hẹn: [Chị ơi, đồ ăn em vừa để trước cửa nhà chị rồi nhé, nhớ lấy sớm nha.] [Hình ảnh.] Thấy shipper nhiệt tình, tôi cũng lịch sự nhắn lại: [Dạ vâng, em ra liền đây.] Nhưng để tránh việc đụng mặt trực tiếp với anh ta, tôi vẫn cố tình đợi thêm vài phút nữa rồi mới đứng dậy chuẩn bị ra lấy. Ngay một giây trước khi tôi định vặn tay nắm cửa, trên điện thoại bỗng nhiên nảy ra một tin nhắn mới của shipper: [Chị ơi, sao chị vẫn chưa chịu ra lấy đồ ăn thế?]
39
2 10 năm vây hãm Chương 10
4 Người Dọa Ma Chương 12
5 Ngọc Vỡ Chương 19
8 DÂN GIAN DỊ VĂN LỤC - CHUYỆN KỲ LẠ TRONG DÂN GIAN Chương 290: Người quen xuất hiện
12 Trứng cá cầu con Chương 8

Mới cập nhật

Xem thêm