Tử mẫu sát

Chương 10

21/06/2024 16:22

Lục Thiệu đ/á/nh trận ở Mạc Bắc quanh năm, Hoàng thượng nghi ngờ Lục Thiệu ủng binh tự trọng*, nên c/ắt giảm quân phí, một năm chỉ có mấy chục ngàn lượng bạc.

*Ủng binh tự trọng: tập hợp quân đội cá nhân, từ đó không tuân theo triều đình và đưa ra thách thức đối với chính quyền trung ương

Nghe cha ta nói, Lục Thiệu thậm chí còn làm cường bạo ở phía Bắc, dùng vũ lực để chèn ép người khác.

Đặc biệt chuyên cư/ớp của sơn tặc và một vài thương gia giàu có, lấy số bạc cư/ớp được dùng làm quân phí.

Nhưng bức tường biên giới cần phải sửa chữa, mấy trăm ngàn binh mã cũng phải ăn cơm.

Lục Thiệu gần như đã dọn sạch phủ đệ của mình, Trấn Bắc quân dưới tay hắn sống không khác gì ăn xin.

300 ngàn lượng bạc của ta, Lục Thiệu không thể không lung lay.

“Ngươi dám lập chứng từ không?”

Ta không hề do dự ký vào tờ giấy do Lục Thiệu đưa rồi ấn dấu tay vào.

Lục Thiệu cau mày:

“Đương nhiên không thể dẫn quân bao vây Dương phủ, Dương tướng quân quyền cao chức trọng, hơn nữa còn là người thân tín với Hoàng thượng.”

“Ta sẽ đi cùng ngươi đến bữa tiệc của trưởng công chúa vào ngày mai, lúc đó ta sẽ tự mình quyết định.”

“Cửu vương gia!”

Ta kéo ống tay áo của Lục Thiệu, lại ngượng ngùng buông tay ra vì ánh mắt sắc bén của hắn:

“Vương gia, nếu hôm nay không bao vây Dương phủ, ngày mai phải bao vây cả kinh thành.”

“Tốc độ lan tràn của nhục thi như thủy triều dâng cao, không một ai có thể ngăn cản.”

Cuối cùng Lục Thiệu cũng nhìn thẳng vào mắt ta, đôi mắt phượng của hắn nheo lại, quan sát ta từ đầu đến chân, sau đó nói:

“Ngày mai, bổn vương tự có kế sách.”

Hắn tự tin thật, mong là năng lực của hắn sẽ tương xứng với sự tự tin đó.

...

Về đến nhà, ta nghĩ mãi mà vẫn thấy không yên tâm, nên chạy đến kho binh khí của cha ta lục lọi.

Ở đó có đủ loại ám khí, d/ao găm, ám tiễn, nhuyễn ki/ếm…

Ta và Hồng Đậu trở thành binh khí hình người biết đi, ngay cả trâm vàng trên đầu ta thật ra là hai cây trâm ki/ếm.

“Cha, con nhận được tin ngày mai Cửu vương gia có thể ám sát Hoàng thượng tại buổi tiệc của trưởng công chúa.”

Trên bàn ăn, ta nói những điều vô nghĩa với cha mẹ ta với vẻ mặt nghiêm túc.

Cả nhà ta giống như gặp phải kẻ địch mạnh.

“Cha, cha và mẹ cứ cáo bệ/nh rồi ở trong phủ đi, phải canh chừng tướng phủ thật kĩ càng, một con ruồi cũng không được bay ra, cũng không được bay vào.”

“Ngày mai, kinh thành sẽ có biến động lớn!”

Thấy vẻ mặt của ta chưa bao giờ nghiêm túc như thế, cha mẹ ta hốt hoảng nói: “Con à, cả nhà ta cùng trốn ở nhà không được hay sao?”

Ta lắc đầu:

“Không được để Cửu vương gia nghi ngờ, cha, cha cử cho con hai nữ hộ vệ có võ công giỏi nhất trong phủ.”

Được trang bị từ tóc đến răng, ta đưa Hồng Đậu và hai cận vệ giả làm nha hoàn đến phủ công chúa.

Trong phủ đang ca múa mừng cảnh thái bình, nguy nga lộng lẫy.

Nữ quyến ngồi bên cạnh đều đang chờ xem trò vui của ta.

Vì Tô Thanh đến sớm hơn cả ta.

“Ôi, Dương phu nhân tới muộn quá, gia quyến của ngươi đã tới từ trước rồi.”

Trưởng công chúa ngồi ngả lưng trên ghế, ngọc ngà châu báu cài đầy tóc, toát ra vẻ kiêu sa lộng lẫy vô cùng.

Nàng ta bật cười, hất cằm kiêu ngạo nhìn ta:

“Dương phu nhân không định giới thiệu sao? Nghe nói Dương tướng quân nhà ngươi rất thích vị Tô di nương này, quả là tình vợ chồng thắm thiết.”

Trước kia trưởng công chúa nhiệt tình làm mai thay biểu muội nhà mình, muốn tạo điều kiện cho hôn sự của biểu muội và Dương Hạo Viễn.

Không ngờ rằng Dương lão tướng quân lại nhìn trúng ta, còn từ chối khéo với trưởng công chúa.

Vì vậy trưởng công chúa gh/ét ta, mỗi lần tổ chức yến tiệc đều sẽ tìm cơ hội gây rắc rối cho ta.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Trương Vỹ bỗng nhiên mở to mắt, trong mắt lóe lên tia sáng lạnh lẽo. Hắn nhìn thân thể đẫm máu của mình, khóe miệng nhếch lên nụ cười gằn. "Hai mươi năm! Rốt cuộc ta đã trở lại!" Không ngờ sau khi tự bạo Nguyên Anh, thần thức của hắn lại xuyên qua thời không, trở về thời điểm 20 năm trước. Lúc này, hắn vẫn còn là thiếu niên vô danh của Trương gia, tu vi chỉ ở tầng thứ ba Luyện Thể. "Kiếp trước ta vì tâm ma mà đạo tâm không vững, cuối cùng bị đám tiểu nhân hãm hại. Kiếp này..." Trương Vỹ nắm chặt tay, móng tay đâm sâu vào thịt, "ta thề sẽ đạp bằng Cửu Thiên, chém hết lũ gian thần!" Đột nhiên, một luồng khí lạnh băng giá tràn ngập kinh mạch. Trương Vỹ giật mình, trong lòng vui mừng khôn xiết: "Lẽ nào... Cửu U Hàn Thể? Không ngờ thể chất đặc thù này đã thức tỉnh sớm hơn một vạn năm so với tiền kiếp!" Hắn vội vàng ngồi xếp bằng, vận chuyển «Băng Phách Cổ Ma Công». Từng tia hàn khí như rồng xanh cuộn quanh thân thể, tẩy tân dịch tủy, cải tạo cốt tủy. Tiếng xương cốt kêu răng rắc vang lên trong phòng kín.

Chương 6
Khi hoàng tử lưu lạc dẫn quân vây hãm hoàng cung. Ta cùng Mạnh Lâm Khoát - vị hoàng đế xui xẻo đối diện ngồi, nâng chén rượu độc mời nhau. Chết rồi mới biết, cả ta lẫn Mạnh Lâm Khoát đều là phản diện trong kịch bản. Nữ chính lại chính là em gái thứ của ta. Ngay cả phụ mẫu cũng là người trong cuộc đứng về phía nàng. Ta tận tâm mưu đồ cho gia tộc. Cuối cùng lại thành kẻ ác bất chấp thủ đoạn. Đã vậy, kiếp này ta chọn buông xuôi. Đại ca đi ăn cỗ cưới lại lăn vào giường tân lang? Em gái thứ lén hẹn hò với tiểu đồng chuồng ngựa? Ta buông tay bĩu môi: "Con gái nội các gì hiểu chuyện này."
Cổ trang
0
Vãn Ngâm Chương 6