Khúc Thủy Triều

Chương 9

30/03/2026 19:41

Tôi vẫn khó chịu, lập tức nhíu mày:

“Tắt đèn đi.”

“Được.”

Anh đáp một tiếng, đưa tay tắt bớt, chỉ để lại một chiếc đèn đứng trong phòng khách.

Sau đó nửa ôm nửa đỡ tôi về phòng, đặt tôi lên giường.

“Sao lại uống nhiều vậy? Có chuyện gì không vui à?”

Tôi hé mắt, cảm nhận được anh lẩm bẩm nhỏ, đặt tay lên trán tôi thử nhiệt độ.

Chuyện không vui của tôi nhiều lắm.

“Cậu bị bệ/nh à?” Tôi hất tay anh ra

“Tôi s/ay rư/ợu, không phải sốt.”

“Bỏ tay ra.”

Anh hơi cúi người trước mặt tôi.

Một tay chống lên mép giường, khoảng cách gần đến mức chỉ cần nhích thêm chút nữa là chạm vào tôi.

“Tôi sợ anh bị gió lạnh trên đường thôi.”

“Thẩm Lệ.” Anh khẽ hỏi

“Muốn uống nước không?”

Tôi gật đầu.

Nhưng anh không quay người ra ngoài rót nước.

Ngược lại, tay đặt lên hàng cúc áo cổ tôi.

Say nhẹ và say đến mức mất ý thức hoàn toàn…là hai trạng thái khác nhau rõ rệt.

Rõ ràng Kỳ Cảnh đang thử xem tối nay tôi say đến mức nào.

Sống chung bảy năm, anh không thể không biết khi tôi thật sự say… sẽ như thế nào.

Khi đó tôi gần như mất hết ý chí phản kháng, giống như con cá trên thớt mặc người định đoạt.

Anh đã cởi hai cúc áo sơ mi của tôi… mà tay vẫn tiếp tục hạ xuống.

Tôi không ngăn lại.

Chỉ hơi lùi về sau một chút, ngước mắt nhìn anh:

“Cậu định làm gì?”

Anh cúi đầu, tay vẫn không dừng.

“Giúp anh thay đồ.”

“Tôi cần cậu à?” Tôi nói

“Tôi đã bảo cậu đừng chạm vào tôi.”

“Tôi chỉ thay quần áo thôi.” Anh hạ giọng

“Cũng không định làm gì khác.”

15

Sau đó tôi lảo đảo đi tắm lại một lần nữa.

Kỳ Cảnh vốn muốn theo vào giúp, nhưng bị tôi khóa ngoài cửa.

Đến khi xong xuôi hết mọi thứ, lại uống xong cốc nước ấm anh đưa, nằm lên giường… thì đã là nửa đêm.

Tôi chui vào chăn, Kỳ Cảnh cũng nhẹ nhàng leo lên giường theo.

Một lúc sau, thăm dò ôm tôi vào lòng.

Thấy tôi không phản ứng, anh lại khẽ hôn lên mặt tôi một cái, rồi tựa đầu vào vai tôi.

Trong bóng tối, thời gian trôi rất chậm.

Nhiệt độ cơ thể anh xuyên qua lớp vải mỏng truyền sang tôi.

Rất lâu sau, lâu đến mức tôi tưởng anh đã ngủ— anh lại đột ngột lên tiếng, gọi tên tôi:

“Thẩm Lệ.”

Anh thở dài:

“Tôi nhớ em quá.”

“Em có phải…”

Anh dừng một chút

“Thật ra sống không tốt không?”

“Tôi cũng vậy.”

“Ngày nào tôi cũng nhớ em.”

Tôi cố kìm không mở mắt.

Bóng tối nuốt trọn tầm nhìn, nhưng lại phóng đại vô hạn những cảm giác khác.

Kỳ Cảnh đưa tay lên mặt tôi, dùng đầu ngón tay rất nhẹ lau qua đuôi mắt tôi.

Anh bỗng im lặng.

Rất lâu không nói gì.

Khi mở miệng lại, giọng đã nghèn nghẹn:

“Chúng ta… ba năm rồi chưa gặp nhau nhỉ.”

Anh khẽ cười.

“Sao em vẫn không quên được tôi vậy.”

“Tìm một thế thân… thì có ích gì chứ?”

Ngón tay anh chậm rãi trượt xuống, dừng lại trên môi tôi, hơi dùng lực xoa nhẹ hai cái.

“Người khác có giống tôi đến đâu… cũng không phải là tôi.”

“Thẩm Lệ.”

Kỳ Cảnh cúi đầu, trán áp vào trán tôi

“Em có ngốc không?”

“Em đúng là đồ ngốc.”

Kỳ Cảnh, đồ khốn — tôi thầm nghĩ.

Anh mới là đồ ngốc.

16

Cuối cùng tôi không nhịn được nữa, đột ngột mở mắt, xoay tay nắm ch/ặt cổ tay anh.

Kỳ Cảnh kinh ngạc ngẩng đầu:

“Thẩm—”

“Thẩm cái đầu anh.”

Tôi th/ô b/ạo c/ắt ngang

“Anh bị th/ần ki/nh à?”

Kỳ Cảnh nhíu mày, nhìn cổ tay bị tôi siết ch/ặt.

“Em có thể nói chuyện đàng hoàng không?”

“Nếu tôi nói chuyện không đàng hoàng thì giờ tôi đã đ/á/nh g/ãy tay chân anh rồi nh/ốt trong phòng rồi!”

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Ai bảo anh ta là chó điên?

Chương 7
Đêm trước lễ đính hôn, người em song sinh bỏ trốn. Vì tiền, cha tôi ép tôi đóng giả em trai gả cho thiếu gia điên nhà họ Mộ. Lần đầu gặp mặt, hắn vừa rút con dao găm đẫm máu ra khỏi mắt kẻ khác. Khi tôi tưởng mình sẽ gục ngã dưới tay hắn, hắn lại e thẹn giấu dao sau lưng, khẽ cười: "Cô chính là phu nhân của ta?" Sau này, vị thiếu gia vốn ghét người khác đụng chạm ấy lại đòi ôm khi ngủ, đòi hôn lúc thức. Khi thiếu gia điên hóa thành thiếu gia ôn nhuận, em trai lập tức quay về. Nó nói: "Anh đơn giản chỉ là omega kém chất lượng, không xứng với hắn." Tôi nhìn Mộ Yến Cẩn - kẻ đã lâu không phát điên, mỉm cười buông tay. "Em à, chó không cần xích... liệu có còn là chó dại không?"
1.2 K
6 Ngôi Sao May Mắn Chương 11
10 Thai nhi báo thù Chương 15

Mới cập nhật

Xem thêm

Mấy bình luận bay này có thể đứng đắn chút không vậy?

Để ép tôi – một tên pháo hôi độc ác – sớm ngày bị cho “out game”, đám bình luận bay trên đầu nghĩ đủ mọi kế hại người. 【Cướp bánh bao của công đi, để hắn chỉ được ăn cơm canh đạm bạc! Đảm bảo hắn hận chết cậu!】 【Đừng cho công giặt quần lót của cậu nữa, hắn tức đến bỏ nhà đi luôn cho xem!】 【Đúng rồi! Lần sau nhớ mặc đôi tất đen kia vào, bảo đảm công tức đến bốc khói bảy lỗ, chảy máu mũi tại chỗ!】 【Đến lúc đó công sẽ đá cậu không thương tiếc, quay đầu ngọt ngào bên bé thụ của bọn tôi!】 Tôi – kẻ ghét cay ghét đắng nam chính công – lập tức sáng mắt. “Còn có chuyện tốt như vậy sao?” Thế là tôi chăm chỉ làm theo từng chỉ dẫn của đám bình luận. Cướp bánh bao, không cho giặt quần lót, đặt mua tất đen… Khoan đã. Sao ánh mắt nam chính công nhìn tôi lại ngày càng giống sói đói thế này?
12
Đồng Trần Chương 36