Bi Thương Đến Tột Cùng

Chương 7

26/12/2023 12:00

7.

Lâm Húc vội vàng thu tay lại, cười khẩy: "Tôi là đồng nghiệp của Vưu Trinh. Tôi thấy cô ấy s/ay rư/ợu hơi khó chịu nên định đỡ cô ấy - anh là bạn trai của cô ấy à?"

Lục Nghiêm không trả lời, anh ấy chỉ đến đỡ tôi dậy rồi đi đến nơi đỗ xe.

Lâm Húc từ phía sau mỉa mai nói: "Cadillac, đúng là phụ nữ chỉ ham giàu, chậc chậc.”

Lục Nghiêm bên cạnh đột nhiên dừng lại.

Một lát sau, anh ấy quay đầu lại, dùng ánh mắt lạnh lùng sắc bén nhìn sang: “Nếu không thì sao? Thích người ba mươi tuổi chưa làm nên trò trống gì? Hay thích người l/ì l/ợ/m l/a li/ếm?"

Anh ấy cao lớn, vẻ mặt lạnh lùng khiến anh ấy trông càng có khí thế đ/àn á/p người khác hơn, Lâm Húc lập tức s/ợ h/ãi, nhổ nước bọt xuống đất, quay người bỏ đi.

Tôi đứng đó, không hiểu sao lại cười thành tiếng.

Lục Nghiêm đỡ tôi ngồi vào ghế phụ và thắt dây an toàn một cách tỉ mỉ. Mùi bạc hà mát lạnh xộc vào mũi, tôi hơi tỉnh rư/ợu một chút, quay lại hỏi anh: “Chị Chu gọi thầy đến đây phải không?”

"Ừ." Anh trả lời, bật dàn âm thanh trên ô tô rồi khởi động xe, “Chị ấy nói em s/ay nên tôi không yên tâm."

Có vẻ như chị Chu cũng nói với anh ấy về việc Lâm Húc làm phiền tôi.

Tôi chống cằm ngồi yên lặng, trong dàn âm thanh trên ô tô vang lên một bản nhạc quen thuộc là bài "The Brave Man" của Thảo Đông. Lần này không phải đài phát thanh nên tôi hỏi Lục Nghiêm: “Thầy cũng bắt đầu nghe nhạc của họ à?”

“Sau khi em nói điều đó ngày hôm ấy, khi quay lại tôi đã kiểm tra và phát hiện ra đó là một ban nhạc…”

“Người Đài Loan.” Tôi thì thầm.

"Đúng vậy, nhưng hình như không phát hành nhiều ca khúc, tổng cộng có hơn chục bài, tôi đều đã đưa vào danh sách phát."

Anh ấy nói rồi dừng lại, đạp phanh khi đèn đỏ rồi quay lại nhìn tôi: “Vưu Trinh, tôi thực sự muốn hiểu em hơn.”

Anh nói những lời này rất chân thành, trong giọng nói mang theo chút dịu dàng và quan tâm.

Cơn say do rư/ợu gây ra đang xộc thẳng vào n/ão tôi, trong giây lát, tôi buột miệng: "Lục Nghiêm, thầy nghiêm túc đấy à?"

"Đương nhiên." Lục Nghiêm nói: "Tôi không còn trẻ nữa,Vưu Trinh à. Mỗi lời tôi nói với em đều chân thành 100%."

Đúng lúc bài hát được phát là "Núi và Biển":

"Tôi mong mỏi một kết thúc có hậu nhưng lại không thể trở thành chính mình".

Tôi không nói nên lời, nhất thời chỉ có tiếng nhạc êm đềm vang vọng trong xe.

Xe dừng bên đường, Lục Nghiêm mở cửa cho tôi, giúp tôi xuống xe và đứng vững, sau đó anh ấy lịch sự rút tay lại, sóng vai cùng tôi đi đến.

“Đã quá muộn rồi, tôi không yên tâm về em.”

Anh ấy quá đúng mực, đến mức tôi trước cửa khu chung cư thì dừng lại và chào tạm biệt tôi: “Em lên đi, tôi đợi đèn sáng rồi sẽ đi”.

Hình như có cái gì đó nghẹn trong cổ họng khiến cho ngay cả việc thở cũng trở nên khó khăn. Tôi nắm ch/ặt quai túi, loạng choạng lên phòng, mở cửa và ấn công tắc.

Ánh sáng lờ mờ lập lòe chiếu xuống, tôi từ cửa sổ nhìn xuống, Lục Nghiêm ngẩng đầu vẫy tay chào tôi rồi quay người rời đi.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Shipper Kinh Dị

Chương 8
Hai giờ sáng, bụng đói cồn cào, tôi ở nhà một mình nên đã đặt một phần đồ ăn giao về tận nơi. Để đảm bảo an toàn, tôi có để lại lời nhắn ghi chú: [Đang đánh Liên Quân, đồ ăn tới cứ để trước cửa là được ạ, em cảm ơn.] Sau khi shipper giao tới, anh ta liền nhắn tin báo cho tôi đúng như đã hẹn: [Chị ơi, đồ ăn em vừa để trước cửa nhà chị rồi nhé, nhớ lấy sớm nha.] [Hình ảnh.] Thấy shipper nhiệt tình, tôi cũng lịch sự nhắn lại: [Dạ vâng, em ra liền đây.] Nhưng để tránh việc đụng mặt trực tiếp với anh ta, tôi vẫn cố tình đợi thêm vài phút nữa rồi mới đứng dậy chuẩn bị ra lấy. Ngay một giây trước khi tôi định vặn tay nắm cửa, trên điện thoại bỗng nhiên nảy ra một tin nhắn mới của shipper: [Chị ơi, sao chị vẫn chưa chịu ra lấy đồ ăn thế?]
39
2 10 năm vây hãm Chương 10
5 LẨU ĐÊM Chương 8
7 DÂN GIAN DỊ VĂN LỤC - CHUYỆN KỲ LẠ TRONG DÂN GIAN Chương 290: Người quen xuất hiện
8 Người Dọa Ma Chương 12
12 Ngọc Vỡ Chương 19

Mới cập nhật

Xem thêm