Hơn một tiếng sau.
Chân tôi mềm nhũn không đứng vững, gần như phải bò mới ra khỏi cửa phòng.
Điều khiến tôi muốn ch*t hơn nữa là vừa mới mở cửa, hai bên hành lang đã dàn trận hai hàng đàn em áo đen đứng nghiêm chỉnh.
Anh Chu cũng ở trong đó, nhìn thấy bộ dạng tôi lúc ra cửa, ánh mắt anh ta vô cùng phức tạp và đặc sắc.
Tất cả mọi người đều thấy rồi!
Hiểu lầm rồi!
Thật mà! Chỉ đơn giản là... anh em "tương trợ nhau" thôi!
Nhưng cái mặt này, coi như đã rơi xuống Thái Bình Dương mất rồi.
Tôi vật lộn che mặt, loạng choạng lao vào thang máy, trốn khỏi chốn q/uỷ quái đó.