Xiềng xích vẫn chưa được tháo ra. Ngày vết thương lành hẳn để lên đường, Cố Thời Diễn rốt cuộc vẫn không đưa ra lời hứa hẹn chắc chắn nào. Nhưng tôi đã giữ anh lại, kiễng chân ôm chầm lấy anh: "Em yêu anh, nên em sẽ đợi."
Lần đó anh đi biệt tích suốt một tuần.
Tuần lễ ấy Giang Thành nổi sóng cuộn trào, xảy ra rất nhiều biến cố.
Chu Thời Dạ dù sao cũng là nhân vật có m.á.u mặt ở cả hai giới chính thương, muốn hạ bệ hắn không phải chuyện dễ. Tôi bị nh/ốt trong biệt thự, tin tức nhận được vô cùng ít ỏi.
Cuối cùng, vào rạng sáng ngày thứ tám. Cạch một tiếng, cổ chân tôi bỗng nhẹ bẫng.
39.
Cố Thời Diễn chắc hẳn đã chạy xe suốt đêm từ Vân Thành về đây, trông anh vô cùng phong trần... trên áo vẫn còn vết m/áu.
"Của Chu Thời Dạ đấy." Anh nắm lấy tay tôi áp lên gò má mình, "Đêm trước khi lệnh truy nã ban xuống, hắn muốn t/ự s*t để trốn tránh tất cả, nhưng không c.h.ế.t được. Hắn sẽ phải chịu sự trừng ph/ạt của pháp luật."
Tôi nghẹn ngào, rồi bất chợt bị Cố Thời Diễn ôm vào lòng, "Phương Hoài, anh yêu em. Trước đây là vậy... bây giờ cũng thế."
40.
Trước khi bị bắt, Chu Thời Dạ đã tẩu tán không ít tài sản dưới tên một người phụ nữ - Thẩm Nguyệt Bạch. Cô ta hoàn toàn không nhúng tay vào những việc bẩn thỉu của Chu Thời Dạ, lại có nhà họ Thẩm bảo hộ, nên khi chuyện vỡ lở, cô ta vẫn bình an vô sự.
Tôi và Cố Thời Diễn chọn cách rút khỏi cuộc hỗn chiến này, nhà họ Thẩm có lẽ sẽ trở thành người nắm quyền mới của Giang Thành. Sự thật đã bày ra trước mắt.
Vào ngày chúng tôi chuyển đi khỏi Giang Thành, Thẩm Nguyệt Bạch đã gọi một cuộc điện thoại tới.
"Phương Hoài, anh đoán sai một chuyện rồi." Cô ta cười, đầu dây bên kia là tiếng gió rít gào.
Tôi cầm điện thoại quay đầu lại, quả nhiên thấy trên sân thượng tòa nhà cao nhất Giang Thành có một bóng người đang đứng. Mái tóc dài bay trong gió, nhìn xuống toàn cảnh thành phố.
"Kiếp trước tôi không chọn Cố Thời Diễn không phải vì anh ta quá tà/n nh/ẫn... mà vì anh ta chưa đủ tà/n nh/ẫn, không thể giúp tôi trừ khử anh và Chu Thời Dạ. Nhưng thật may, kiếp này Giang Thành cuối cùng cũng rơi vào tay tôi."
41.
Đối với tình tiết cốt truyện bị đảo lộn thế này, hệ thống không đưa ra lời giải thích nào. Nó chỉ để lại một câu đầy tâm huyết trước khi rời đi:【Tiểu Hoài, sau này nhất định phải hạnh phúc đấy.】
"..."
Tại sao tôi luôn gọi hệ thống là "cha", vì tôi chưa từng thấy mẹ mình. Bà đã qu/a đ/ời ngay khi tôi vừa chào đời. Lúc đó ba tôi còn lăn lộn trong giới hắc đạo, ông yêu mẹ tôi sâu đậm nên đ.â.m ra h/ận tôi thấu xươ/ng, đẩy tôi ra nước ngoài từ khi còn nhỏ. Tôi lớn lên trong cảnh ăn nhờ ở đậu, chưa từng nhận được thứ gọi là "yêu thương".
Lúc này, trực giác mách bảo tôi rằng, chỉ có bà mới có thể gọi tôi một cách dịu dàng đến thế.
"Mẹ ơi, là mẹ phải không?"
Thực thể làn khói trắng của hệ thống đột ngột khựng lại giữa không trung.
Là bà.
Thực sự là bà.
Tôi lao đến muốn chạm vào bà, nhưng chẳng thể nắm bắt được gì. Nước mắt bỗng chốc lã chã rơi như vòi nước bị hỏng, không sao kiềm chế nổi.
【Tiểu Hoài, mẹ... phải đi rồi.】
Giọng bà nghe thật hay, thật dịu dàng, nhưng cũng thật tà/n nh/ẫn.
【Mẹ chỉ có thể đi cùng con đến đây thôi, Tiểu Hoài. Con đường phía trước, người yêu của con sẽ cùng con bước tiếp, mẹ tin vào sự lựa chọn của con.】
42.
Cuối cùng bà vẫn rời đi. Đám khói trắng tan biến trước mắt tôi, hóa thành một lá thư. Trên đó viết: [Thư gửi Tiểu Hoài thân yêu.
Mẹ rất xin lỗi vì đã không thể tham gia vào quá trình trưởng thành của con, cũng xin lỗi vì đã không thể tìm cho con một người cha tốt...
Khi con chọn dùng cơ hội xuyên không để c/ứu người mình yêu thay vì c/ứu lấy tuổi thơ của chính mình, mẹ đã hoàn toàn tin tưởng vào lựa chọn của con...
Tâm nguyện của mẹ là thấy con hạnh phúc, nhiệm vụ đã hoàn thành nên mẹ phải đi thôi...
Đừng khóc, mẹ sẽ ở một nơi con không nhìn thấy được, mãi mãi yêu con và bảo vệ con.]
Tôi nắm ch/ặt lá thư, ôm lấy Cố Thời Diễn khóc nức nở suốt một hồi lâu.
Anh xoa đầu tôi, nói rằng không sao đâu. Từ nay về sau, anh sẽ mãi mãi ở bên tôi.
43.
Về sau, tôi và Cố Thời Diễn chuyển đến Bắc Thành.
Nơi đó có tuyết rơi trắng trời, có thể ngắm nhìn biển rộng. Những chuyện ở Giang Thành không còn liên quan gì đến chúng tôi nữa. Nó sẽ phát triển tốt đẹp hơn dưới bàn tay của một người yêu nó sâu sắc.
Tản bộ trên bãi cát vàng, Cố Thời Diễn đột nhiên hỏi tôi có muốn uống trà sữa không.
Tôi trả lời vanh vách thực đơn quen thuộc: "Muốn uống khoai môn bọc sữa, dừa xoài đ/á xay, thạch dâu tây..."
Cố Thời Diễn m/ua về hết. Ngồi trên bãi biển uống được một nửa, khi tôi đang uống hăng say, anh lại nắm lấy tay tôi, đặt lên đó những nụ hôn vụn vặt và dày đặc.
Anh mỉm cười đầy tình tứ: "Ban ngày đừng uống nhiều quá, vì tối về nhà... còn phải tiếp tục uống đấy, vợ à."
[Hết]
Mình giới thiệu một bộ truyện khác do nhà mình đã up lên web Dammy ạ:
LIỀU THUỐC GIẢI
Tần Tư Yến nghiện tin tức tố của tôi, dù cho tôi và anh đều cùng là Alpha cấp S. Tôi dựa vào điều này mà ở bên cạnh anh suốt ba năm, ki/ếm được bộn tiền.
Cho đến một kỳ mẫn cảm nọ, tôi bị anh dày vò đến mức phân hóa lần thứ hai, m.a.n.g t.h.a.i rồi. Tin tức tố cũng từ mùi nhựa thông lạnh lẽo biến thành mùi lan Nam Phi ngọt lịm.
Dòng bình luận trên màn hình ảo chế giễu:【Thái t.ử gia cả đời gh/ét nhất là mùi tin tức tố Omega ngọt ngấy, tên pháo hôi người yêu cũ c.h.ế.t tiệt này cuối cùng cũng phải hạ màn rồi!】
【Vẫn là cặp đôi AB dễ chèo thuyền hơn~! Thụ bảo của chúng ta đã theo Thái t.ử gia năm năm, tận tụy làm thư ký bấy lâu nay, lần này cuối cùng cũng được thượng vị rồi hi hi...】
【Nếu để Công biết tên pháo hôi này m.a.n.g t.h.a.i con hoang, chắc chắn anh ấy sẽ bóp c.h.ế.t đứa trẻ trong bụng nó, rồi phong sát nó trên toàn mạng xã hội cho xem...】
1.
Nhìn những dòng bình luận đó, tôi siết ch/ặt tờ phiếu siêu âm trong lòng bàn tay.
Cách đây không lâu, bác sĩ vẫn còn thông báo với tôi rằng: "Mặc dù cậu phân hóa lần hai thành Omega, nhưng lại là cấp thấp, nếu bỏ đứa con đầu lòng này thì tỉ lệ m.a.n.g t.h.a.i sau này là cực kỳ thấp..."
Tỉ lệ cực thấp, gần như bằng không.
Nhưng những năm qua, tôi thực sự rất khao khát có một đứa trẻ, để trên thế gian này có một người thân cùng chung dòng m.á.u với mình.
Chào tạm biệt bác sĩ xong, tôi không hẹn lịch ph/á th/ai. Tôi vò nát tờ phiếu kiểm tra thành một cục, định ném vào thùng rác.
Thế nhưng sau lưng lại vang lên một giọng nói gọi gi/ật lại: "Anh Lâm Sơ!"
Người đuổi theo là cậu học trò của vị bác sĩ lúc nãy. Tôi ngẩn ra một lúc mới nhận ra: "Hạ Trì?"
Cậu Alpha quen biết từ hồi ở cô nhi viện, chỉ là năm cấp Ba, cậu ấy được một gia đình hào môn nhận nuôi rồi ra nước ngoài du học nhiều năm. Tôi cứ ngỡ, chúng tôi sẽ không bao giờ gặp lại nữa.
Hạ Trì đơn giản ôn lại chuyện cũ với tôi vài câu, rồi nhìn chằm chằm vào cục giấy siêu âm trong tay tôi, ánh mắt lộ vẻ thất vọng: "Anh Lâm Sơ, anh... anh đã kết hôn ngầm rồi sao? Bạn đời còn là một Omega phân hóa lần hai nữa..."
"À, chuyện này..." Tôi không biết phải giải thích thế nào.
Vừa khéo có một cuộc điện thoại gọi đến, giọng nói đầu dây bên kia vô cùng hớt hải, thúc giục: "Lâm tiên sinh, phiền anh đến công ty ngay lập tức, Tần tổng lại phát bệ/nh rồi!"
2.
Người gọi điện cho tôi là thư ký của Tần Tư Yến, Hứa Dật. Cũng chính là "thụ chính" trong miệng đám bình luận kia.
Tình hình khẩn cấp, tôi hỏi xin Hạ Trì hai ống t.h.u.ố.c ức chế Omega, rồi bắt xe lao thẳng đến công ty.
Dưới đại sảnh rất đông người. Bước xuống thang máy, tầng thượng rộng lớn lại chỉ có hai người. Một Tần Tư Yến đang trong kỳ mẫn cảm gần như phát đi/ên, và một Hứa Dật áo quần xộc xệch.
Thấy tôi đến, Hứa Dật lập tức che vết thương bò dậy từ dưới đất, đưa t.h.u.ố.c ức chế và t.h.u.ố.c uống qua, "Tần tổng không cho ai đến gần cả, phiền anh vậy."
Tôi gật đầu, vội vàng đón lấy rồi đẩy cửa bước vào. Trong văn phòng tràn ngập mùi Long Diên Hương nồng nặc, mạnh mẽ đến mức gần như chiếm đoạt toàn bộ không khí. Đây là đò/n giáng chí mạng đối với một Omega.
Tôi nín thở, ngay tại cửa tự tiêm thêm một mũi ức chế cho mình, sau đó mới bịt mũi miệng đi vào trong.
Tần Tư Yến đang ngả người ra sofa. Yết hầu chuyển động, phát ra những tiếng thở dốc đầy đ/au đớn như một con thú bị dồn vào đường cùng.
Tôi cẩn thận nhẹ bước chân. Nhưng đôi đồng t.ử đỏ rực chậm chạp xoay chuyển, ngay khoảnh khắc di dời lên người tôi. Anh đột ngột bật dậy, đ/è sụp tôi xuống.