Anh Đã Đợi Em Quá Lâu

Chương 1

23/01/2026 19:47

1.

Ký túc xá lúc nửa đêm, các bạn cùng phòng đều đã ngủ yên.

Nhưng sau khi Thẩm Yến Niên đi vệ sinh xong quay lại, anh lại leo nhầm giường.

Nằm xuống giường tôi xong còn tiện tay kéo tôi vào trong lòng.

Cằm đặt lên đầu tôi, cọ cọ vài cái, còn phát ra tiếng hừ hừ thoải mái.

Tôi lặng lẽ siết ch/ặt nắm tay.

Nhịn.

Đây đã là lần thứ ba trong tuần này Thẩm Yến Niên leo nhầm giường, ngủ sang giường tôi rồi.

Mà hôm nay mới là thứ Tư.

Không nhịn nổi nữa rồi.

Tôi mở mắt, ghé tai anh nói nhỏ bằng giọng thì thầm:

“Anh về giường anh ngủ đi, không được ngủ ở đây.”

“Giường vốn đã nhỏ, giờ cơ thể hai đứa dính sát vào nhau rồi, sáng mai Đại Tráng chắc chắn lại trêu chọc hai ta.”

Trong học viện vốn đã có rất nhiều lời đồn m/ập mờ giữa tôi và Thẩm Yến Niên.

Nếu chuyện anh ấy ngày nào cũng ngủ giường tôi truyền ra ngoài, mọi người càng không tin chúng tôi chỉ là anh em tốt đơn thuần.

Thẩm Yến Niên lười biếng hừ một tiếng, hơi thở ấm áp lướt qua cổ tôi, giọng nói mang theo cơn buồn ngủ:

“Anh buồn ngủ quá, không dậy nổi, chẳng còn chút sức nào nữa rồi.”

“Ngoan nào tiểu bảo bối, cho anh ngủ thêm một đêm trên giường em thôi, chỉ một đêm thôi, được không?”

Tối qua anh cũng hứa với tôi như vậy đó!

Tôi lén ngẩng đầu nhìn Thẩm Yến Niên, anh nhắm ch/ặt mắt, trông như thật sự rất mệt.

“Vậy được rồi, ngày mai anh đừng leo nhầm giường nữa.”

Tôi hoàn toàn không phát hiện ra rằng, sau khi tôi nhắm mắt ngủ, khóe môi Thẩm Yến Niên lặng lẽ cong lên.

2.

Quả nhiên sáng hôm sau, tôi bị tiếng ồn ào trêu chọc của Đại Tráng và Đại Hùng đ/á/nh thức.

“Anh Thẩm, sao anh lại từ giường Tiểu Nam bò xuống thế? Hai người giờ không phải là ngày nào cũng ngủ chung đó chứ?”

“Ngọt gh/ê luôn! Nhưng yên tâm nha, tôi với Đại Hùng không phải đồ cổ hủ, tụi tôi ủng hộ AB love!”

Tay tôi đang định vén chăn thì khựng lại.

Hơi nóng ập thẳng lên đầu.

Đại Tráng ăn nói linh tinh cái gì thế này.

Tôi vén rèm giường, nhăn mặt giải thích:

“Anh Yến Niên tối qua dậy đi vệ sinh, leo nhầm giường nên mới ngủ giường tôi thôi.”

Đại Tráng cười hề hề:

“Ây da, Tiểu Nam không cần giải thích đâu, yên tâm đi, tụi tôi hiểu mà.”

Thẩm Yến Niên đang cầm đôi dép, đứng chờ bên cạnh tôi.

Tôi theo thói quen đưa chân ra, anh cúi xuống xỏ dép cho tôi xong,

lại không biết từ đâu rút ra một cái lược, động tác thành thạo chải tóc cho tôi.

Tôi vừa ngẩng đầu để anh chăm sóc, vừa hài lòng nói:

“Đại Tráng, cậu hiểu mối qu/an h/ệ giữa tôi với anh Yến Niên là được rồi.”

Thẩm Yến Niên khẽ cười một tiếng.

Lưng tôi dán ch/ặt vào ng/ực anh, tiếng cười ấy vang lên làm tôi tê tê ngứa ngứa.

Hôm nay có tiết tám giờ sáng.

Khi tôi vào nhà vệ sinh đ/á/nh răng rửa mặt, phát hiện Thẩm Yến Niên đã giúp tôi bóp sẵn kem đ/á/nh răng.

Thậm chí cả quần áo tối qua tôi buồn ngủ quá chưa kịp giặt, sáng nay anh cũng đã giặt tay xong đem phơi rồi.

Nhìn chiếc quần l/ót nhỏ bay phấp phới trong gió, trong đầu tôi bất giác hiện lên cảnh

anh lạnh mặt, gương mặt tuấn mỹ không cảm xúc, dùng những ngón tay thon dài vò giặt đồ lót của tôi.

Mặt tôi lại đỏ bừng.

Nhưng rất nhanh tôi liền nghĩ rất hợp lý:

Anh em tốt ngủ chung là chuyện bình thường, vậy thì giúp nhau giặt tay quần l/ót… chắc cũng bình thường thôi nhỉ?

Khi tôi còn đang ngẩn người, Thẩm Yến Niên đã thu dọn sách vở giúp tôi xong, đứng ngoài gọi:

“Nam Nam nhanh lên, không là không kịp điểm danh đâu.”

“Dạ~”

3.

Tôi và Thẩm Yến Niên không học cùng chuyên ngành.

Từ nhỏ tôi phản ứng chậm chạp, nhưng lại đặc biệt có thiên phú trong thiết kế cơ giáp.

Còn anh là thiên chi kiêu tử, sau này còn phải kế thừa cả gia nghiệp đồ sộ của nhà họ Thẩm, nên đương nhiên chọn khoa Kinh tế – Quản lý.

Đưa tôi tới cửa lớp, Thẩm Yến Niên đưa bữa sáng cho tôi, rồi đặt bình giữ nhiệt đầy nước ấm lên bàn:

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Anh Đã Đợi Em Quá Lâu

Chương 7
Từ nhỏ tôi đã phản ứng chậm chạp. Anh trúc mã đỉnh A luôn chăm sóc tôi khắp nơi, cưng chiều tôi. Từ bé đến lớn, số người trêu chọc hai đứa nhiều không đếm xuể, ai cũng nói tôi là “vợ nuôi từ bé” của anh. Nhưng tôi chỉ là một beta hiền lành, không xứng với đại thiếu gia nhà họ Thẩm. Vì vậy mỗi lần như thế tôi đều nghiêm túc thanh minh: “Em với anh ấy là anh em tốt, alpha với beta là không thể ở bên nhau.” Vì quan hệ quá thân, Thẩm Yến Niên rất hay nhờ tôi giúp đỡ. Anh nói ban đêm trống vắng cô đơn lạnh lẽo, bảo tôi ôm anh ngủ. Tôi vẫn luôn nghĩ giữa hai chúng tôi chỉ là tình anh em bình thường. Cho đến khi bạn bè nói sẽ dẫn tôi ra ngoài mở mang tầm mắt. Tôi uống say trong quán bar. Thẩm Yến Niên ghen đến phát điên. Trước mặt tất cả mọi người, anh trói tôi mang đi, mắt đỏ hoe vừa cởi quần áo vừa tỏ tình: “Anh không nên tin cái trò nước ấm nấu ếch gì đó, bên ngoài có bao nhiêu đứa tiện nhân đang dòm ngó em.”
Boys Love
Đam Mỹ
Hiện đại
0
6925 CHƯƠNG 1: 6H30-NGÀY ĐẦU TIÊN ĐI HỌC.
Hoa Trong Vại Chương 13