Vừa bước vào văn phòng Quý Nguyên Châu, tôi đã bị hắn m/ắng một trận đầy mỉa mai, tóm lại chỉ một câu: Trâu vàng dẫm bùn, càng dẫm càng nát.

"Dự án Tây Thành vốn đã phức tạp, cậu còn nhảy vào khuấy đục nước, việc kinh doanh của tôi còn làm được nữa không?"Quý Nguyên Châu lạnh giọng: "Rút lui đi, đừng nhúng tay vào."

Tôi im lặng, ngồi trong văn phòng hắn gi/ận dỗi.

Quý Nguyên Châu đ/au đầu xoa thái dương, "Về nhanh đi, đứng đấy tôi nhìn mà phát bực."

Tôi không tin nổi: "Ủa alo, tôi từ xa ngồi Maybach nửa tiếng tới đây, lẽ nào chỉ để nghe anh ca cái bài cải lương kia?!"

Quý Nguyên Châu nhíu mày, "Thế còn muốn gì nữa? Nói trước đi, Tây Thành..."

"Bỏ tôi ra khỏi danh sách đen đi."

"...Dự án gì cơ?"

Quý Nguyên Châu sửng sốt, ánh mắt hiếm hoi lộ vẻ ngạc nhiên nhìn tôi.

Tôi hơi ngượng nhưng vẫn lặp lại: "Anh bỏ tôi khỏi danh sách đen đi, để sau này chúng ta có thể trao đổi qua tin nhắn."

Quý Nguyên Châu im lặng hồi lâu, thở dài buông xuống, lấy điện thoại bỏ tôi khỏi danh sách đen: "Không có việc thì đừng làm phiền tôi."

Tôi cười toe toét: "Không được đâu."

Nhân lúc Quý Nguyên Châu chưa kịp biến sắc mặt, tôi vội vẫy tay: "Anh bận đi, tôi về đây."

Quý Nguyên Châu không cho tôi nhúng tay vào dự án Tây Thành, tôi đành tiếp tục mày mò mấy chai dầu gội cao cấp.

Hai ngày sau, tôi xách sản phẩm mới tới sảnh tập đoàn nhà họ Quý chặn người.

Vừa lái xe tới dưới tòa nhà, tôi trông thấy Tống Phù đang đạp xe đạp vàng giao đồ ăn rời đi. Hóa ra nữ chính đúng như nguyên tác: nghèo khó nhưng rất giỏi tạo cơ hội gặp mặt nam chính.

Tôi lắc đầu "ng/uầy ng/uậy" một lúc, ngoảnh lại thì thấy có kẻ đang khom lưng bên chiếc Rolls-Royce đen của Quý Nguyên Châu.

Tôi nghi ngờ bước xuống xe vỗ vai gã: "Làm gì đấy?"

Người đó gi/ật mình, đồ trong tay suýt rơi tõe loe.

Tôi hoảng hốt: "Ê ê, có bánh xe thật nhưng mà đừng tháo thật chứ!"

Gã đàn ông hoàn h/ồn, khuôn mặt bị khẩu trang che khuất vẫn lộ vẻ hung dữ. Gãn đột ngột vung tay về phía tôi, tôi bản năng giơ tay đỡ, cẳng tay bỗng lạnh toát rồi đ/au nhói.

Thì ra tiếng lạch cạch ban nãy là từ con d/ao quân dụng Thụy Sĩ.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Âm Thanh Báo Động

Chương 12
Mùa giao phối của tộc nhân ngư sắp kết thúc rồi, mà con đực mạnh nhất đảo Phỉ Thúy vẫn chưa tìm được bạn đời. Tuy hắn có thể săn được những con mồi nặng cả trăm cân, nhưng chưa bao giờ tham gia vũ hội cầu hôn của tộc hắn. Rõ ràng đây là một chú cá tội nghiệp, từ nhỏ đã tự sinh tự diệt nên không được "gia đình" dạy dỗ tử tế. Tôi dùng loa dạy hắn hát khúc cầu hôn, thậm chí còn mặc đuôi cá giả, lặn xuống đáy biển dạy hắn nhảy vũ điệu tình yêu. Chú cá này học nhanh lắm, còn bắt đầu biểu diễn cho tôi xem nữa. Thế nhưng, khi giáo sư hướng dẫn nhận được tài liệu tôi gửi về, ông ấy đã m/ắng tôi một trận vuốt mặt không kịp: "Đồ ngốc! Cậu không thấy hàm răng sắc lẹm, móng vuốt dài ngoằng với cái đuôi đầy sức mạnh kia của nó sao? Đó hoàn toàn không phải nhân ngư!" "Nó giống Siren trong thần thoại hơn. Nó có thể dễ dàng mổ bụng, móc tim cậu ra bất cứ lúc nào. Cách cầu hôn duy nhất của loài sinh vật này chính là b/ắt c/óc bạn đời như săn mồi vậy, rồi đem giấu vào một nơi không ai biết, cho đến khi bụng của đối phương đầy ắp trứng cá mới thôi." “Chạy đi! Mau chạy đi! Mau chạy đi!!!” Nhưng đã quá muộn rồi.
600

Mới cập nhật

Xem thêm