Cho đến nay, một nửa cuộc đời tôi đã trôi qua bên cạnh Phù Giới. Năm mười hai tuổi, tôi đ/á/nh nhau với một đám du côn trên phố, khi đuổi ra khỏi ngõ suýt nữa thì bị cuốn vào bánh xe hắn. Chiếc xe sang phanh gấp, tài xế bước xuống ch/ửi rủa om sòm.

Tôi nhìn lũ khốn chạy mất hút không đuổi kịp, gi/ận dữ đ/á một cước vào lốp xe. Chẳng ngạc nhiên khi ngay lập tức bị tài xế túm cổ lôi lên.

Đang phân vân nên nhổ vào bộ vest hay đ/á vào chỗ hiểm của lão ta, thì từ hàng ghế sau vọng ra giọng thiếu niên trong trẻo: "Lên xe đi, anh đưa em đuổi theo chúng."

Phù Giới ngồi ở ghế sau bình thản đọc sách, rõ ràng chỉ hơn tôi vài tuổi nhưng cuộc sống lại cách biệt trời vực. Lúc ấy nét mặt hắn còn phảng phất vẻ ngây thơ, chưa vướng vào những mưu mô bẩn thỉu chốn thương trường.

"Sao lại đ/á/nh nhau?"

"Liên quan gì đến anh?"

Cuối cùng tôi vẫn không đuổi kịp lũ khốn đã cư/ớp tiền ăn của mình. Cánh tay còn bị trật khớp. Trong lúc hắn yên lặng đọc sách, tôi ngồi đối diện, răng rắc cố gắng dùng tay không nắn xươ/ng vào lại vị trí.

Ngay cả vị đại thiếu gia điềm tĩnh nhất cũng thoáng hiện vẻ kinh hãi trong mắt: "Em không đ/au sao?"

Tôi ngẩng lên: "Chỉ cần nắm đúng góc độ và dùng đúng lực, sẽ không đ/au."

Răng rắc... răng rắc...

Phù Giới vứt sách, hạ tấm chắn, gấp gáp bảo tài xế lái thẳng đến bệ/nh viện. Kể từ đó, tôi cũng có người che chở rồi.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Nợ Một Chén Rượu, Nợ Cả Đời Người

Chương 15
Sau năm thứ hai kể từ khi tôi đỡ đạn thay cho Hách Lăng Châu. Thân phận nằm vùng của tôi đã bị bại lộ. Trong ngục tối lạnh lẽo. Đầu ngón tay thô ráp của anh nghiền mạnh lên tuyến thể sau gáy tôi. Giọng nói lạnh như băng: "Sở Tiểu Cửu, rốt cuộc cậu có mục đích gì?” Tôi cố gắng cong khóe mắt, cười hì hì đáp: “Muốn ở bên anh.” Hách Lăng Châu cười lạnh một tiếng. Ra lệnh cho thuộc hạ tiê/m vào người tôi một lượng lớn thu/ố/c dẫn d/ụ. “Đừng!” Tôi hoảng hốt. Khàn giọng cầu xin anh: “Tuyến thể của tôi từng bị thương, tiêm thứ này vào sẽ chết mất...” “Lại lấy vết thương cũ ra uy hiếp tôi?” Hách Lăng Châu thản nhiên nói: “Đợi khi cậu thật sự chết rồi, tôi sẽ tin cậu.” Thế là tôi ngơ ngác nhìn anh. Ngừng giãy giụa.
6.58 K
2 Nacho Chương 22
4 Thiếu Gia Và Chó Chương 13
7 LÀNG MỸ NHÂN Chương 6
10 Chiêu Hồn Dẫn Chương 12

Mới cập nhật

Xem thêm