Tôi thấu hiểu những lo lắng kiêng dè của cậu ấy, thế nên cả hai đều ngầm ăn ý chẳng ai mảy may vạch trần chuyện ấy.
Chỉ âm thầm lặng lẽ bật đi bật lại khúc nhạc hòa quyện nhịp đ/ập trái tim của hai đứa.
Kỳ thực chẳng phải nhờ Tiểu Hân Hân mà bệ/nh tình tôi thuyên giảm, tất cả là vì cậu ấy.
Tôi đã hứa rồi mà, tôi nhất định sẽ c/ứu cậu ấy.
Trong lúc mổ, tim cậu ấy đã ngừng đ/ập đến tận hai lần.
Tôi có cảm giác như trái tim mình cũng vừa ngừng đ/ập theo tận hai lần.
Tôi tự nhủ với bản thân phải luôn giữ cái đầu lạnh, phải hết sức bình tĩnh.
Thật may quá, tôi đã giành gi/ật lại được sinh mạng của cậu ấy.
Tôi chẳng yên dạ để ai khác chăm sóc cho cậu ấy.
Bèn đệ đơn xin nghỉ phép túc trực canh chừng bên giường bệ/nh.
Cậu ấy cứ liên tục lầm bầm mớ ngủ không dứt.
Vừa gọi mẹ, vừa lẩm nhẩm gọi tên tôi.
Chu Hoài Ngộ, Chu Hoài Ngộ...
Tôi dỗ kiểu gì cậu ấy cũng chẳng chịu nín.
Đành phải hôn lên đôi bàn tay cậu ấy, rồi lại hôn lên trán cậu ấy.
"Tôi ở đây, có tôi ở đây rồi..."
Làm vậy là cậu ấy sẽ ngoan ngoãn chìm vào tĩnh lặng ngay.