Mùa Hoa Máu

Chương 7

07/01/2025 18:00

07

Một tuần sau, Sede thật sự tới đón tôi.

Anh ta nhẹ nhàng xoa đầu tôi, nói: "Mấy tháng em sống ở đây như thế nào hả A Mai?”

Tôi còn chưa kịp nói, Sede đã trả lời giúp tôi.

"Tôi nghĩ A Mai chắc hẳn sống ở đây rất tốt.” Sede cười, sau đó bỗng gi/ật tóc tôi, tìm được một máy định vị cực nhỏ ở trong tóc.

Sede nhìn tôi rõ ràng là đang cười nhưng lại khiến người ta không khỏi rét run:

"A Mai thật là kẻ vô ơn.”

"Lại liên thủ với người ngoài chống tôi.”

Anh ta vỗ mặt tôi, nói: "A Mai yêu dấu của tôi, nói cho tôi biết, hôm nay bọn họ định làm gì nào?”

Sede lục soát người tôi, anh ta nhìn vết s/ẹo còn chưa lành do sinh mổ để lại, không khỏi cảm thán một tiếng, nói: "A Mai à…”

Lời tiếp theo Sede cũng không nói.

Anh ta nhận lấy một mũi kim do vệ sĩ bên cạnh đưa tới, ngồi xuống cạnh tôi.

Khi tôi nhìn rõ khuôn mặt của vệ sĩ đó, tim bỗng gi/ật thót.

Đây là người đàn ông khi đó lái xe đ/âm tôi với Sede!

Tôi suy nghĩ cẩn thận, cuối cùng lẩm bẩm: "Anh phát hiện từ khi nào?”

Sede ôm tôi, anh ta đ/âm mũi kim vào da tôi, nói: "Rất sớm, từ rất sớm.”

"Anh tính kế tôi?”

"A Mai không phải cũng liên thủ với người ngoài xử tôi đấy sao?” Sau khi Sede tiêm chất lỏng bên trong ống tiêm vào cơ thể tôi, mới tươi cười nhìn tôi.

"A Mai, sau này nhất định phải nghe lời.” Anh ta vứt mũi kim đi, nói với tôi: "Nếu không em sẽ rất đ/au khổ.”

Sede nói, anh ta tiêm cho tôi th/uốc phiện loại mới, thứ này giống như báu vật, anh ta vẫn chưa muốn b/án ra ngoài.

Nhưng anh ta đã dùng lên người tôi.

Anh ta nói, anh ta đối xử với tôi tốt như vậy, tôi nhất định đừng phụ lòng anh ta.

Anh ta còn nói với tôi rằng chỉ cần sau này tôi nghe lời, ngoan ngoãn ở bên cạnh anh ta, anh ta sẽ không đối xử tệ với tôi.

Nhưng tôi chỉ cảm thấy sống lưng ớn lạnh.

Sede lái xe ra khỏi trung tâm thành phố, khi vệ sĩ lái xe đến một ngọn núi, bên cạnh bỗng vang lên tiếng sú/ng.

"Đm!” Vệ sĩ ch/ửi rủa, ánh mắt nhìn tôi lập tức trở nên á/c đ/ộc.

Gã ta nghiến răng hỏi: "Ông chủ, bây giờ phải làm sao?”

Sede nheo mắt nhìn về phía xa, nói: "Lao qua.”

Anh ta vẫn dịu dàng vuốt ve mái tóc tôi, cuối cùng dừng lại trên cần cổ trắng ngần của tôi.

Giọng nói của anh ta mang theo một tia nguy hiểm: "A Mai, để tôi đoán xem, em giấu máy định vị ở đâu?”

"Ở tai, hay ở trong răng?” Sede cười, anh ta bóp miệng tôi, kiểm tra một lượt, cuối cùng tiếc nuối nói.

"Không ngờ đều không có.”

Anh ta bóp cằm tôi, ép tôi ngẩng đầu nhìn anh ta, nói: "A Mai.”

"Sede…”

"Tôi đối xử với em không tốt à? Tại sao em muốn phản bội tôi?”

Anh ta hỏi tôi: "A Mai, tạo sao em lại là kẻ vô ơn không biết điều vậy?”

"Tôi không hiểu anh đang nói gì.” Tôi nhìn Sede, nói.

Sede cười khẽ một tiếng: "Em cậy tôi thích em.”

"Nhưng thích, cũng có giới hạn.”

Anh ta đẩy mạnh cửa xe, gió lùa thẳng vào lưng tôi.

Anh ta túm tôi như túm một con gà, chuẩn bị ném tôi ra khỏi xe.

"Sede!” Tôi không nhịn được mà hét lên.

"A Mai, ngoan.” Anh ta nói những lời dịu dàng nhất, nói: "Hiện giờ em không ch*t, đợi em đến Myanmar, sẽ ch*t càng thảm hơn.”

Câu nói này khiến tôi không khỏi nhớ tới cảnh sát nằm vùng ch*t ở trước mặt tôi khi xưa.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Khi Nho Chín

Chương 13
Tôi thích Tống Thời Niên, bạn thân của anh trai tôi. Tôi theo sau lưng anh suốt 2 năm, anh vẫn hoàn toàn dửng dưng. "Anh lớn hơn em 7 tuổi, trong mắt anh, em vẫn chỉ là một đứa trẻ." "Anh chỉ coi em như em trai thôi." “Em không phải là kiểu người anh thích.” Tôi luôn cho rằng anh thích mình, chẳng qua vì áp lực khoảng cách tuổi tác nên mới kiềm chế, nhẫn nại. Cho đến khi xe của tôi bị tông trúng, lúc gọi điện thoại cho anh để được an ủi, trước mắt tôi đột nhiên xuất hiện một dòng bình luận: [Thụ pháo hôi này buồn cười quá, hắn tưởng giả vờ đáng thương là có thể làm nam chính mềm lòng sao? Mơ đẹp thật đấy.] [Bạch nguyệt quang của nam chính sắp về nước rồi, thụ bảo bối chín chắn, quý phái nhà chúng ta mới là gu của nam chính. Chẳng bù cho thụ pháo hôi, ngày nào cũng quần jean áo phông, ăn mặc như học sinh cấp 2, nam chính coi hắn như em trai đã là nể mặt hắn lắm rồi.] [Đã thế hắn còn nghĩ nam chính thích mình nữa chứ, rốt cuộc là uống bao nhiêu rượu rồi vậy? Uống đến mức phát bệnh hoang tưởng luôn rồi.] [Mong chờ cảnh hắn tiếp tục đeo bám, làm tổn thương thụ bảo bối, rồi bị nam chính tống vào tù, ha ha ha.]
231
3 Đắm Hải Chương 16
4 Lễ Vụ Chương 11
6 Tư Nam Chương 9
7 Mệnh đã định Chương 12.
11 Lãng Tử Quay Đầu Chương 16

Mới cập nhật

Xem thêm