Tôi nắm trong tay quá nhiều tài liệu cốt lõi và thông tin nội bộ của Lục thị.
Từ công ty tổng, cho đến các công ty con...
Cộng thêm sự giúp đỡ từ M/ộ Tử Ngang.
Đủ để tôi bắt đầu từ bên ngoài, đ/á/nh bại từng người một trong nhà họ Lục.
Người đầu tiên tôi ra tay là Lục Ôn Tự.
Bởi vì tôi h/ận cậu ta!
H/ận đến mức chỉ cần nhớ lại những ký ức về cậu ta, tôi đều tức đến run người.
Khi Lục Ôn Tự đem lòng yêu Tưởng Nghiệp, cậu ta cũng từng gây khó dễ cho tôi.
Trong một buổi đấu thầu đáng lẽ phải công bằng, cậu ta đã dùng mức giá thấp đến mức gần như là cạnh tranh á/c ý để cư/ớp đi dự án mà tôi đã nắm chắc trong tay.
Tôi lặng lẽ rời đi.
Cậu ta lại đợi sẵn ở cửa, dùng tư thế của kẻ chiến thắng để chế giễu:
"Khương Niệm, anh là một kẻ tầm thường, lấy gì để tranh giành với tôi?"
"Người yêu, công việc kinh doanh, kể cả công việc của anh..."
"Chỉ cần tôi muốn, tôi có thể cư/ớp đoạt tất cả."
Cậu ta không lừa tôi.
Nửa tháng sau, tôi bị công ty sa thải.
Lại còn không tìm được công việc mới.
Tôi vốn định cùng Tưởng Nghiệp đến nơi khác, bắt đầu lại từ đầu.
Lục Ôn Tự lại xúi giục Lục Tẫn Hàn giam cầm tôi.
Nếu nói Lục Tẫn Hàn là lưỡi d/ao đ/ộc á/c rạ/ch nát cuộc đời tôi, thì Lục Ôn Tự chính là kẻ cầm d/ao đáng ch*t.
Là ng/uồn gốc nỗi đ/au của tôi!
Tôi muốn cậu ta phải đ/au đớn hơn tôi gấp bội!
Tôi nhìn vào tập tài liệu tố cáo mà mình đã chuẩn bị cho Lục Ôn Tự.
Dày quá!
Cậu ta quá hống hách ngang ngược.
Vì vậy luôn dùng những th/ủ đo/ạn không thể lộ ra ngoài ánh sáng để giải quyết mọi việc.
Đúng là rất hiệu quả.
Nhưng cũng cực kỳ dễ bị phản phệ.
Tôi còn tìm thấy vấn đề tài chính của công ty con dưới trướng Lục Ôn Tự trong thư phòng của Lục Tẫn Hàn.
Tôi sắp xếp chúng lại với nhau.
Ẩn danh tố cáo Lục Ôn Tự.
Vị tiểu thiếu gia nhà họ Lục nhanh chóng hoảng lo/ạn.
Cậu ta lên mạng xã hội thanh minh, còn thề thốt sẽ gửi thư luật sư.
Ngay cả tập đoàn Lục thị cũng ra thông cáo bác bỏ tin đồn.
Nhưng ngay giây tiếp theo, cảnh sát đã đưa ra thông báo.
Khẳng định tội trạng của Lục Ôn Tự.
Tội quá nặng, đến mức dù Lục Tẫn Hàn có ra tay cũng không thể bao che nổi.
Tôi ngồi trước tivi, xem vô số lần cảnh Lục Ôn Tự bị cảnh sát dẫn đi.
Tuy đã bị làm mờ, nhưng tôi vẫn có thể nhìn rõ cái đầu vốn luôn ngẩng cao kiêu ngạo của cậu ta nay buộc phải cúi xuống.
Lần đầu tiên, tôi cảm thấy trong lòng trút được một hơi thở dồn nén bấy lâu.
Lục Ôn Tự chắc không ngờ tới nhỉ?
Chính mình lại bị kẻ thường dân mà cậu ta kh/inh thường nhất kéo xuống khỏi ngai vàng kiêu ngạo.
Trên mạng, dư luận dậy sóng.
Rất nhiều người bắt đầu tự bóc trần chuyện họ từng bị Lục Ôn Tự b/ắt n/ạt học đường khi còn đi học.
[Tôi sẽ không bao giờ quên cảnh tên họ Lục này ép tôi uống nước bồn cầu.]
[Hồi nhỏ, vì giành mất vị trí lớp trưởng của hắn, tôi bị đám c/ôn đ/ồ cậu ta gọi đến đ/á/nh cho một trận, đến tận bây giờ, tôi vẫn sợ phải đi một mình trong con hẻm vắng.]
[Tôi từng bị thằng khốn này t/át ngay giữa chốn đông người, chỉ vì tôi đi đôi giày giống cậu ta.]
Lục Ôn Tự đã gây ra quá nhiều tội á/c.
Những hành vi x/ấu xa chồng chất không thể đ/è nén được nữa, bị phơi bày ra ánh sáng.
Trở thành người trợ giúp đắc lực cho tôi.
Cư dân mạng đều tự giác tẩy chay kẻ b/ắt n/ạt.
Trong chốc lát, cổ phiếu của Lục thị lao dốc không phanh.
Nhà họ Lục rơi vào cảnh hỗn lo/ạn.
Đúng là thời cơ tốt nhất để dồn vào đường cùng.