KẺ LỤY TÌNH

Chương 31

07/03/2026 16:23

Cảnh sát đổi người khác tiếp tục thẩm vấn tôi.

Lần này, tôi nhất quyết khẳng định: "Tôi không gi*t họ. Sau khi chia tay tôi, họ đều biến mất. Để tôi không thể tìm thấy, họ thậm chí cố tình để lại điện thoại cho tôi."

Viên cảnh sát nghe xong mặt đờ ra: "Để lại điện thoại cho cô?"

"Chính x/ác mà nói, ngay khi rời bỏ tôi, họ đã tính toán mọi cách tôi có thể truy tìm. Để lại điện thoại đồng nghĩa tôi vĩnh viễn mất dấu họ."

Tôi bổ sung: "Trừ Lục Hoắc Dương. Hắn quá nổi tiếng, chạy được người nhưng không chạy được cả cái chùa."

Đối phương hỏi dồn: "Vậy sao hắn cũng đưa điện thoại cho cô?"

"Hắn không đưa cho tôi. Người nhắn tin cho cô Từ không phải tôi. Định vị từ nhật ký liên lạc hiển thị quanh biệt thự hắn, nhưng hôm đó không chỉ mình tôi ở đó. Tôi chưa từng động vào điện thoại Lục Hoắc Dương."

Viên cảnh sát tức gi/ận quát: "Lúc cảnh sát Lâm thẩm vấn, cô cũng nói thế à?"

"Dù sao tôi đã nhận tội những người khác, việc nhận thêm hay không cũng không ảnh hưởng án ph/ạt. Anh ta cứ ám chỉ tôi như vậy." Tôi diễn vẻ ngây thơ đến mức tột cùng.

"Dùng d/ao cạo lông mày chế dụng cụ mở hộp là yêu cầu công việc. Giấu lưỡi d/ao trong tóc là để tự vệ. Trên hai thứ này đều không có DNA nạn nhân, sao cảnh sát khẳng định đó là hung khí?"

Nói đến đây, tôi gần như khóc mà nói: "Tôi thật sự không gi*t người. Tôi dùng điện thoại họ báo tin với gia đình chỉ vì không muốn họ lo lắng. Chuyển tiền cho thân nhân họ là bởi yêu ai yêu cả đường đi, tôi tự nguyện giúp đỡ mà thôi."

"Vậy việc cô thuê người giả làm chị họ Vương Thần xin nghỉ học cho hắn, cũng là sợ gia đình hắn lo lắng?"

"Đây là sự trả th/ù của tôi đối với hắn, tôi nghĩ hắn chẳng phải là không cho tôi tìm thấy sao? Vậy thì tôi làm cho hắn không đi học được luôn, làm sao tôi biết được hắn đã gặp nạn rồi chứ?”

“Giá như biết trước, tôi đã báo cảnh sát. Dù không báo những người kia mất tích, nhưng hắn thì nên báo. Hắn chỉ là sinh viên, chưa từng bước chân vào xã hội. Tôi không nên vì yêu mà sinh h/ận, để hắn ch*t trong im lặng như thế..."

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Trúc Mã Không Yêu Tôi

Chương 13.
Tại nhà chàng trai mà tôi thầm thương trộm nhớ, tôi vô tình bắt gặp một cô gái đang quấn khăn tắm. Chắc cô ấy vừa tắm xong, tóc vẫn còn nhỏ nước, hai má ửng hồng. Cửa phòng ngủ chính vẫn mở, bên trong là một khoảng tối mờ ám. Thật khó để tôi không liên tưởng đến những chuyện đã xảy ra giữa bọn họ. Tôi thậm chí còn lờ mờ ngửi thấy chút mùi tanh lợm giọng phảng phất trong không khí. Tiêu Hoài à Tiêu Hoài, chàng trai tôi đã thích mười năm trời, hôm nay đã xảy ra quan hệ với cô gái khác mất rồi. Đoạn tình cảm đơn phương kéo dài đằng đẵng suốt mười năm, đến giây phút này, tôi cuối cùng cũng đã triệt để bỏ cuộc.
77.18 K

Mới cập nhật

Xem thêm