Bức thư của vợ

Chương 6

22/05/2023 11:05

Hình ảnh trong video tạm dừng trên mặt con gái, biểu cảm của tôi nhất định là rất khó coi, ngay cả hít thở cũng cảm thấy khó khăn.

Bác sĩ Trần rót cho tôi một cốc nước ấm: "Không sao, anh bình tĩnh trước đã, chúng ta vẫn còn rất nhiều thời gian."

Tôi cầm ch/ặt cốc nước đó, nhiệt độ bỏng tay cuối cùng cũng khiến tôi tìm lại được một chút cảm giác thuộc về mình.

Bác sĩ Trần vỗ lưng tôi, giống như động viên b/ệnh nhân mà dẫn dắt tôi: "Đừng lo lắng, thả lỏng, hít thở, từ từ hít thở..."

Không biết đã qua bao lâu, hơi thở của tôi mới điều chỉnh lại bình thường, khoang mũi cảm nhận được hơi nóng dâng lên, cảm giác tê dại ở chân tay dần dần tan biến, tôi có thể nghe thấy giọng nói khàn đặc của bản thân mình đang hỏi bác sĩ Trần: "Đây rốt cuộc là chuyện gì?"

Tôi tin vào y học hiện đại, nhưng những thứ trước mắt đều đang lật đổ nhận thức của tôi.

Bác sĩ Trần đắn đo dùng từ: "Người b/ệnh khác nhau thức tỉnh ra nhân cách thứ hai giống nhau, đây vốn là điều hết sức hiếm thấy. Mặc dù hai người b/ệnh tồn tại mối qu/an h/ệ di truyền cũng từng sinh sống với nhau trong khoảng thời gian dài, nhưng cũng không thể giải thích được vì sao một đứa trẻ bảy tuổi có thể có nhân cách thứ hai là người trưởng thành, và có nhận thức hoàn chỉnh với thế giới."

Chuyện này ngay cả bác sĩ cũng không cách nào giải thích được thì tôi càng không biết nên nói gì hơn, chỉ chăm chú nhìn bác sĩ Trần, đợi ông ấy nói tiếp.

Bác sĩ Trần: "Video vẫn chưa phát hết, nhưng nội dung phía sau tôi cảm thấy anh không thể xem tiếp được. Trong cuộc nói chuyện tiếp theo cùng người b/ệnh, tôi nhận được một số... một số manh mối, có lẽ có thể giải thích được vài chuyện. Thế nhưng tôi xin nói trước, tôi không tin vào cách nói trường sinh bất tử của người b/ệnh, việc này quá vớ vẩn."

Bác sĩ Trần im lặng phút chốc, gần như đang nghiêm túc suy xét các loại khả năng, nhưng rất nhanh ông ấy mỉm cười lắc đầu, giống như đã kiên định với niềm tin nào đó trong lòng, lặp lại một lần nữa: "Quá vớ vẩn..."

Tôi kinh ngạc nhìn bác sĩ Trần, tất cả những gì con gái nói, tôi vẫn luôn coi đó là ảo tưởng do b/ệnh sinh ra, nhưng bác sĩ Trần lại cố ý nhấn mạnh, điều này rõ ràng là giấu đầu hở đuôi, khiến tôi càng bất an hơn nữa.

Tôi cũng không tin một người có thế trường sinh bất tử, đó đều là do ảo tưởng đến từ dã tâm không giới hạn của các bậc đế vương tạo thành mà thôi.

Bác sĩ Trần: "Người b/ệnh nói với tôi, ở trong sách mới của mình, cô ấy ghi chép lại một gia tộc phương sĩ thần bí thời cổ đại, làm thế nào để đạt được trường sinh bất tử, nhưng bản thân trường sinh bất tử vốn là một loại nguyền rủa."

Tôi nhớ lại những bản thảo viết tay tôi đã sắp xếp kia, khi đó tôi chỉ sắp xếp qua loa, không có ý muốn đọc, liếc mắt qua vài cái quả thực đã chú ý đến một số nội dung tối nghĩa khó hiểu.

Tôi bắt đầu nghi ngờ có phải khi vợ tôi sáng tác đã miêu tả nội dung câu chuyện của mình cho con gái hay không và dẫn đến tình trạng hiện tại của con bé.

Bất kể chân tướng có giống như vậy hay không thì đây cũng là lời giải thích hợp lí nhất trước mắt.

Tôi cảm thấy bản thân mình đã rơi vào hỗn lo/ạn, không tài nào có thể bình tĩnh để suy nghĩ, vô số suy nghĩ xuất hiện rồi lại bị chính tôi dập tắt.

Bác sĩ Trần nhìn tôi, đề nghị ngày mai lại tiếp tục.

Khi rời khỏi b/ệnh viện, tôi đến thăm con gái, con bé đang nằm trên giường b/ệnh, dưới tác dụng của th/uốc nên đã an ổn ngủ say nhưng sắc mặt vẫn có chút tiều tụy.

Tôi nắm tay con bé, trong lòng xuất hiện cảm giác hổ thẹn, vợ mới ra đi được một tháng, dưới sự chăm sóc của tôi con gái lại trở nên như này.

Nhớ đến khoảnh khắc con bé từ bình tĩnh trở nên đi/ên cuồ/ng trong video, tôi cũng không dám tin đó thật sự là con gái chúng tôi.

Sau khi về nhà, chuyện đầu tiên tôi làm là đi tìm bản thảo viết tay của vợ --- một tập bản thảo dày cộp, vốn dĩ định sau khi sắp xếp sẽ gửi cho tòa soạn nhưng con gái đột nhiên như thế nên đã c/ắt ngang kế hoạch này.

Sau đó tôi tốn cả một đêm để đọc từng chữ một, chỉ sợ bỏ qua bất cứ phần thông tin nào.

Đó chắc hẳn là một đêm dài nhất trong cuộc đời tôi.

Chữ trên bản thảo viết tay như bay múa, mang theo cảm giác đẹp đẽ phóng khoáng, nhưng phần ghi chép này lại là một đoạn lịch sử đ/áng s/ợ không rõ thật giả.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Khỉ báo tang

Chương 13
Năm mười hai tuổi, tôi theo chú Ba vào rừng săn bắn. Dọc đường, chú cứ cúi gằm đầu, miệng than mệt không chịu nổi. Đến lúc ấy tôi mới nhìn thấy... Trên cổ chú đang cưỡi một nữ quỷ. Nó ôm lấy đầu chú, vừa đung đưa vừa phát ra những tiếng khóc ai oán. Không kịp nghĩ nhiều, tôi lập tức giơ súng bắn về phía nữ quỷ. Đoàng! Thế nhưng, thứ rơi từ trên người chú Ba xuống lại là... ...một con khỉ bê bết máu. Vừa nhìn thấy nó, chú Ba tái mét mặt, hoảng hốt hét lên: "Cháu... cháu bắn chết khỉ báo tang rồi!" "Xong rồi..." "Từ nay về sau, nhà mình sẽ tang tóc liên miên..." "...đến khi người thân chết sạch mới thôi!"
218
2 Shipper Kinh Dị Chương 8
6 10 năm vây hãm Chương 10
8 LẨU ĐÊM Chương 8

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Ai đang ngồi trên ghế sô pha

Chương 12
Trước khi đi du học, vì lo cho sự an toàn của tôi, bố đã lắp camera ở mọi căn phòng trong nhà. Hai tuần đầu mọi thứ vẫn bình thường, thỉnh thoảng bố nhắn tin nhắc tôi đóng cửa sổ, đừng thức khuya. Tuần thứ ba, nửa đêm tôi dậy uống nước thì điện thoại hiện lên một tin nhắn WeChat của bố: "Người ngồi trên ghế sofa phòng khách lúc nãy là ai thế?" Tôi bảo không có ai cả, bố liền gửi sang một tấm ảnh chụp màn hình từ camera giám sát. Trên ghế sofa quả nhiên có một người đang ngồi, quay lưng về phía ống kính, mặc bộ đồ ngủ của tôi. Tôi rùng mình chạy ra phòng khách, nhưng chẳng có ai cả. Tôi yêu cầu bố gửi video xem lại, trong hình ảnh, sau khi tôi đi vào bếp, người đó đứng dậy khỏi ghế sofa rồi đi theo sau tôi vào bếp. Thế nhưng từ đầu đến cuối, trong bếp chỉ có một mình tôi. Đêm đó tôi định đi khách sạn ở, bố bảo đừng hoảng, bố đã điều chỉnh góc camera từ xa để soi rõ mọi góc chết. Hôm sau bố gọi điện cho tôi, giọng nói có vẻ không ổn: "Hôm nay con dậy lúc mấy giờ?" "Tám giờ ạ." "Không đúng," bố ngập ngừng rất lâu, "Con đã ra khỏi phòng ngủ một lần vào lúc bảy giờ rồi."
Kinh dị
Kinh dị
2