TÔI TIẾP QUẢN CỬA HÀNG TANG LỄ

Chương 4

15/09/2025 14:19

Đến gần hơn, tôi mới nhận ra là Trương Đồng. Cô ấy đang ngủ gục trước cửa hàng của tôi, hai tay ôm gối, đầu cúi thấp, khiến tôi tưởng cô ấy đang ngồi xổm.

"Dậy đi, cô làm gì ở đây?" Tôi lay người đá/nh thức cô ấy.

Trương Đồng tỉnh dậy vẫn chưa hoàn h/ồn, tôi lại nói: "Ở đâu ra cái cô bé ăn xin này? Đi chỗ khác mà xin. Đồ ở đây của tôi đều dùng cho người ch*t, cô bây giờ còn chưa dùng đến đâu."

Trương Đồng hoàn h/ồn, thấy là tôi thì vội vàng muốn đứng dậy nắm lấy tay tôi, nhưng cô ấy ngồi xổm quá lâu, nhất thời không đứng lên được, liền ngã về phía tôi.

Tôi bất đắc dĩ phải đỡ lấy cô ấy: "Cô rốt cuộc muốn làm gì? Chẳng phải đã đưa cho cô một lá bùa rồi sao?"

Cô ấy nghe tôi nói vậy, nước mắt lập tức không kìm được nữa, miệng không ngừng nói: "Thật sự có, thật sự có thứ đó."

Tôi nghe mà cau mày, mở cửa đưa cô ấy vào trong cửa hàng.

"Rốt cuộc cô gặp phải chuyện gì? Lá bùa vàng tôi cho không có tác dụng sao?" Tôi vội vàng hỏi.

"Hôm qua tôi thật sự đã thấy nó, nếu không có lá bùa vàng của anh thì có lẽ tôi đã ch*t rồi." Trương Đồng sau khi nhìn rõ tôi thì đã trấn tĩnh hơn nhiều.

"Cô kể lại chuyện đã xảy ra cho tôi nghe xem."

Trương Đồng nhớ lại chuyện xảy ra tối qua lại lộ vẻ sợ hãi, mở miệng nói với tôi: "Hôm qua sau khi về nhà, tôi đã bỏ lá bùa vào túi áo, tối ngủ cũng không cởi áo ra.

"Tôi ngủ đến nửa đêm thì cảm thấy có người vỗ vai mình, lúc đầu tôi tưởng là mình nhầm, sau đó bị vỗ mấy cái, tôi liền tỉnh dậy. Vừa mở mắt ra tôi đã thấy một bóng đen hai mắt đỏ ngầu đang bò bên cạnh gối của tôi, tôi gi/ật mình h/oảng s/ợ, vội vàng bật đèn.

"Bật đèn lên thì lại không thấy gì cả, tôi không dám ngủ tiếp, cứ để đèn sáng như vậy, nhưng không lâu sau bóng đèn nhấp nháy vài cái rồi tắt ngúm, tôi ấn công tắc thế nào cũng không được, đồng thời tôi lại cảm thấy có thứ gì đó đang vỗ vai mình.

"Tôi không dám ở trong nhà nữa, tôi nghĩ đến việc đến tiệm của anh, trên đường đi thứ đó cứ đi theo tôi, sau lưng tôi thỉnh thoảng có người gọi tên tôi, còn có tiếng bước chân và tiếng kêu quái dị, nhưng tôi quay đầu lại thì lại không thấy gì cả.

"Tôi chạy một mạch đến tiệm của anh, nhưng gõ cửa mãi không thấy ai mở, nếu không phải đến trước cửa tiệm của anh thì thứ đó đã không xuất hiện nữa, tôi thật sự sẽ bị ép đi/ên mất."

Trương Đồng nói đến đây lại khóc.

Tôi nghe xong với vẻ mặt ngưng trọng, nói với cô ấy: "Đưa lá bùa tôi cho cô ra xem."

Trương Đồng lấy từ trong túi ra lá bùa vàng nhàu nát, lá bùa chỉ còn lại một nửa, phần còn lại đã biến thành một nắm tro trong túi.

Rốt cuộc là thứ gì mà hung dữ như vậy? Lá bùa mà ông cố của tôi coi như bảo vật truyền lại lại bị hao tổn đi một nửa như vậy.

Đương nhiên chuyện này chắc cũng liên quan đến những việc ngốc nghếch mà Trương Đồng đã làm, người bình thường gặp phải thứ này quay đầu lại hai lần là toi mạng rồi, làm sao có thể chống đỡ được đến tận bây giờ.

"Quách Thanh, anh thật sự là người có bản lĩnh, tôi c/ầu x/in anh giúp tôi, tôi thật sự hết đường rồi, thứ đó tối nay có quay lại tìm tôi không?" Trương Đồng thấy tôi không nói gì thì bắt đầu lo lắng.

Khi cô ấy mới đến tiệm của tôi, trên mặt cô ấy trang điểm rất kỹ lưỡng, điều này khiến tôi không nhận ra người quen cũ này ngay lập tức.

Hôm nay cô ấy không trang điểm, mặt mộc trông vẫn như ngày xưa, chỉ là có chút mệt mỏi và tiều tụy.

Nhìn khuôn mặt này tôi mềm lòng: "Tối nay cô cứ ở lại trong tiệm của tôi, tôi đến nhà cô xem rốt cuộc là thứ gì."

Trương Đồng nghe tôi nói sẽ để cô ấy ở lại một mình ở đây thì có chút sốt ruột.

Tôi không đợi cô ấy mở miệng, giành nói trước: "Trong tiệm của tôi thờ Lục Đinh Lục Giáp, Tứ Trực Công Tào, căn bản không có tà m/a nào dám vào làm càn, cô cứ ở lại đây đi."

Nghe xong những lời tôi nói, cô ấy rõ ràng đã yên tâm hơn nhiều.

Còn tôi thì bắt đầu chuẩn bị đồ đạc để đối phó với đêm nay.

Buổi trưa tranh thủ ngủ một giấc, tỉnh dậy thì đã là hoàng hôn. Tôi thu dọn đồ đạc rồi theo địa chỉ Trương Đồng cho mà bắt taxi đến đó.

Đây là một khu dân cư cao cấp, tôi tìm thấy số nhà, vào nhà Trương Đồng.

Vừa bước vào cửa tôi đã cảm thấy có chút kỳ lạ, cách bố trí của căn phòng này tạo cho người ta một cảm giác rất khó chịu.

Tôi nhìn xung quanh phòng một lượt, ở góc ghế sofa có rải rác rất nhiều gạo, lá của những chậu cây trong phòng thì khô héo, đào gốc lên xem thì cũng bị th/ối r/ữa, còn có một gian phòng chứa đồ trống không đầy bụi.

Phòng chứa đồ không lớn, nhưng không bày biện nhiều đồ đạc, chỉ có một chiếc bàn thấp đặt ở góc, trông rất trống trải.

Cảm nhận được một chút âm khí xâm nhập vào phòng chứa đồ, tôi phát hiện ra một nhúm lông tơ nhỏ xíu ở vị trí kẹp giữa chiếc bàn thấp, màu vàng nhạt, không biết là lông của thứ gì.

Tôi đã có dự tính, bắt tay vào bố trí. Trước khi xuất phát tôi đã xin Trương Đồng một sợi tóc và một chút huyết ấn giữa trán, lúc này lấy từ trong ba lô ra một con người giấy, quấn tóc lên người giấy, viết tên Trương Đồng lên và bôi m/áu lên trán người giấy.

Đặt người giấy lên ghế sofa ở phòng khách, bày trận pháp xung quanh rồi giấu trận pháp đi, tôi cũng thu bớt khí tức của mình, ngồi im bên cạnh chờ rắn ra khỏi hang.

Trời rất nhanh đã tối, tôi không bật đèn, cứ thế chờ đợi trong bóng tối.

Gần đến nửa đêm, kim la bàn tôi đặt ở bên cạnh bắt đầu lắc lư, có thứ gì đó đến rồi.

Điều khiến tôi bất ngờ là, thứ đó lại từ ngoài cửa đi vào.

Lẽ ra cửa chính đều có Môn Thần trấn giữ, nhà bếp còn có Táo Quân ngồi cao, có thứ không sạch sẽ vào thì họ sẽ không khoanh tay đứng nhìn, sao tà m/a này lại nghênh ngang đi vào như vậy?

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Gen Kém Chất Lượng

Chương 15
Alpha thiếu gia thật bị mất trí nhớ. Quên mất rằng trước đây từng yêu tôi, người vốn là thiếu gia giả. Các trưởng bối nói rằng anh nên trở lại đúng quỹ đạo. Tìm một người có gen ưu tú nhất để kết hôn. "Hai đứa Alpha ở bên nhau, đúng là làm mất mặt cha mẹ đã khuất!" Tôi bị các chú bác đuổi khỏi nhà, rồi còn bị giám sát suốt ba năm. Tôi thử tìm cách tiếp cận Bùi Tự Chu, nhưng lần nào cũng bị ngăn cản. Cho đến khi tin tức Bùi Tự Chu kết hôn được công bố. Bọn họ cuối cùng cũng chịu yên ổn, tôi cũng vậy. Nhưng vài ngày sau, Bùi Tự Chu lại tình cờ đến cửa hàng tiện lợi nơi tôi làm thêm, mua một hộp bao cao su siêu mỏng. Alpha vừa thanh toán vừa nhìn tôi đầy dò xét. Những người giám sát tôi cũng biến mất. "Chúng ta… có phải đã từng gặp nhau ở đâu rồi không?"
421
11 Ôn Cố Chương 13

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Thư Hồi Đáp Đầu Thu

Chương 9
Trì Hằng giả nghèo làm chim hoàng yến của tôi. Mỗi tháng, tôi chắt bóp từ tiền sinh hoạt phí ra năm trăm tệ đưa cho anh ta. Việc ấy lặp lại suốt một năm rưỡi không lần nào gián đoạn. Nhưng mãi đến gần tốt nghiệp thì tôi mới biết sự thật. Anh ta không phải là sinh viên nghèo phải vay tiền ăn học, mà là một thiếu gia tiêu tiền như nước. Ngay cả cái tên dùng để tiếp cận tôi, cũng là mượn danh người khác. Sau khi sự thật bị bóc trần, vị thiếu gia ấy vẫn thản nhiên mời tôi ra nước ngoài cùng anh ta. Bạn bè anh ta đều tấm tắc rằng tôi có số tốt. Chỉ cần giữ hình tượng bạch liên hoa lương thiện là đủ để trèo lên cành cao. Trước ánh mắt đầy tự tin và chắc chắn của anh ta, tôi chỉ lặng lẽ lắc đầu. Giọng nói vang lên đầy nhẹ nhàng, thậm chí là còn có phần ôn tồn. “Thôi bỏ đi.” “Tôi đến để nói lời chia tay với anh.”
Chữa Lành
Hiện đại
Ngôn Tình
0
Giếng Đổi Con Chương 7