Sao Alpha lại mang thai được?!

Chương 12

03/09/2025 17:57

1 tháng sau.

Thẩm Doanh được nghỉ phép, vừa tan học đã chạy ngay đến cửa hàng.

Líu lo hỏi tôi muốn ăn trưa món gì, con bé sẽ đi m/ua.

Đang giờ cao điểm, tôi cũng chẳng thiết ăn uống, nghĩ một lát rồi đáp: "Mang cháo trắng về cho anh."

Thẩm Doanh bĩu môi: "Sao lại thế? Chị Tiểu Mỹ bảo dạo này anh suốt ngày ăn cháo. Nhà mình... Chẳng lẽ n/ợ nần rồi sao?"

Tôi bật cười, cô nhóc này nh.ạy cả.m thật.

"Làm gì có chuyện đó. Anh chỉ đơn giản thích ăn cháo thôi. Chẳng phải anh vẫn đang trông cửa hàng đây sao?"

Tôi lấy tờ 100 tệ từ quầy thu ngân đưa cho con bé: "Đi ăn ở quán xong mang về cho anh. Nghe chưa?"

Thẩm Doanh không nhận tiền, hậm hực bỏ đi.

20 phút sau, con bé xách cháo trở lại.

Con bé nhờ Tiểu Mỹ trông quầy, rồi tự đeo tạp dề và xếp lại kệ hàng.

Cũng được.

Tôi bưng tô cháo vào kho, bàn làm việc duy nhất chất đầy hàng sắp hết hạn, đành kê ghế đẩu ngồi dựa vào kệ.

Vừa ăn được hai thìa, một bóng người đổ xuống.

Ánh mắt tôi dừng ở đôi giày da sạch bóng, ống quần thẳng tắp, bộ vest c/ắt may chỉnh tề, cuối cùng là gương mặt lạnh lùng điển trai.

Tôi li /ếm môi đứng dậy, đặt hộp nhựa lên kệ, cười chào: "Chuyến công tác suôn sẻ chứ?"

Lục Kinh Vân im lặng, ánh mắt lướt từ cổ tôi xuống, rồi dừng ở cổ tay g/ầy guộc của tôi.

"Cậu g/ầy đi rồi."

Tôi gi/ật mình, vội giấu tay ra sau lưng, cười gượng: "... Mặc áo đen nên nhìn g/ầy thôi."

Lục Kinh Vân ngẩng mặt nhìn tôi, giọng lạnh băng: "Tôi không m/ù."

"...."

Trả lời sao đây? Đành cười trừ vậy.

Lục Kinh Vân vẫn dán mắt vào tôi, dường như càng nhìn càng tức.

Không khí thoang thoảng mùi pheromone của anh.

Bình thường vốn chẳng sao, nhưng với tôi lúc này lại có sức hút khó cưỡng.

Anh mà ở lại thêm chút nữa, tôi sợ mình sẽ lao vào ôm ch/ặt lấy anh và hít sâu.

Tôi hắng giọng, nghiêm mặt đuổi khách: "Lục Kinh Vân, không có việc gì thì đi đi. Lát nữa xe hàng tới, tôi phải..."

"Đi khám chưa?"

"Gì cơ?"

"Trợ lý Lâm nói cậu có vấn đề sức khỏe."

"À…” Tôi xoa xoa sống mũi, giọng tự nhiên nhỏ đi, “Đi rồi."

"Bác sĩ nói sao?"

Pheromone của Lục Kinh Vân càng lúc càng đậm khiến lòng tôi ngứa ngáy.

Nắm ch/ặt tay, tôi lùi lại: "Bác sĩ bảo... Qua thời gian này sẽ ổn thôi."

"Qua thời gian? Cỡ 8-9 tháng?"

Lục Kinh Vân tiến tới, ép tôi lùi dần.

"Cũng không lâu thế, nhiều nhất 1 tháng nữa..."

Lưng chạm tường, tôi nhận ra mình đã sa vào bẫy.

Lòng dâng lên nỗi x/ấu hổ.

Nhưng biểu cảm của Lục Kinh Vân vẫn lạnh như tiền.

"Cậu từ chối tôi vì lý do sức khỏe, lại ấp a ấp úng không chịu nói bệ/nh gì. Thế thì tôi chỉ còn cách đoán."

Tôi ngoảnh mặt né tránh ánh mắt sắc lẹm của anh.

"Không phải là... Bệ/nh truyền nhiễm chứ?"

Không khí đông cứng.

Tiếng khịt mũi vang lên.

"Chắc không đâu nhỉ."

Lời nói vòng vo của anh khiến mặt tôi đỏ bừng.

Liếc nhìn anh, tôi ngượng ngùng: "Thực ra... Chuyện này cũng chẳng hay ho gì, nên tôi không định nói với người khác..."

"Tôi là người khác?"

Giọng Lục Kinh Vân đột ngột cao lên khiến tôi sửng sốt.

Tôi chớp mắt nhìn anh: "Không phải sao?"

Lục Kinh Vân đen mặt, lại im thin thít.

Tôi nhanh trí nghĩ ra điều cần nói: "Yên tâm đi anh Lục, đứa bé này tôi không giữ được đâu. Không phải lo tôi đem con ra đòi tiền nuôi dưỡng. Chuyện này tôi cũng chưa kể với ai, danh dự của anh vẫn nguyên vẹn."

Lục Kinh Vân lập tức bước tới gần, khoảng cách chỉ còn một bước chân.

Tôi đã lùi đến mức không thể lùi thêm nữa, khổ sở nói: "Anh đừng lại gần thế... Tôi thấy không ổn lắm..."

Đang định đẩy anh ra thì Lục Kinh Vân đột nhiên nắm lấy cổ tay tôi: "Đến bệ/nh viện."

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Bạn Trai Bỗng Nhiên Trở Nên Đẹp Trai

Chương 10
Bạn trai đột nhiên biến thành soái ca, mọi người khen tôi có con mắt tinh đời, nhưng tôi lại hoảng loạn. Rốt cuộc tôi đã tỏ tình với anh ấy 44 lần, đến lần thứ 45 anh ấy mới chịu đồng ý. Tôi vẫn tự lừa dối bản thân rằng anh ấy có tôi trong tim, cho đến đêm đó khi nghe thấy tiếng bạn cùng phòng khóc nức nở gọi tên người yêu tôi... Trước đây khi tôi thích Lục Hàng, cả đám đều bảo mắt tôi có vấn đề. Anh ấy ngoài ưu điểm học giỏi thì vừa béo vừa nóng tính. Mọi người đều thắc mắc tại sao một hoa khôi của khoa như tôi lại để mắt tới anh ta. Giờ đây, lại có người nói: Tại sao soái ca Lục Hàng lại chọn một ả đào lẳng lơ làm bạn gái?
25.49 K
2 Mùa xuân ở quê Chương 9
5 Nhân Tượng Chương 12
8 NGƯỜI MAI TÁNG Chương 395: Hoạt sát ở vùng ngoại ô

Mới cập nhật

Xem thêm