Chung Mộng Thời Hoan

Chương 16

28/08/2024 10:24

16.

Tôi nghĩ Tống Minh Khiêm có thể bị đi/ên rồi.

Cú sút bóng thẳng này khiến tôi mất cảnh giác.

Sút bóng thẳng thì thôi đi, sao còn dẫm lên em trai mình nữa?

Chúng tôi đã không gặp nhau được nửa năm, ngày đầu tiên gặp lại đã tỏ tình.

… Ai mà đỡ được chứ?

Tôi không khỏi cảm thấy hơi không chân thực.

Anh ấy cũng không vội mà còn lái xe chậm lại.

Tôi phải nhắc đi nhắc lại mấy lần.

"Tôi yêu tiền. So với tình cảm, tôi thấy tiền đáng tin cậy hơn."

"Vậy tốt quá rồi, không ai có nhiều tiền hơn anh."

"Tôi thích một người có thân hình đẹp, phải có cơ bắp nhưng không được quá nhiều.”

“Vậy anh quá phù hợp, trong mơ em được chạm rồi, em còn rất vui nữa.”

“...”

Tôi không nói nên lời.

Tống Minh Khiêm lại bổ sung thêm một số điều nữa.

Ngày tôi và Tống Cảnh chia tay, anh ấy đã đứng bên ngoài nghe thấy mọi chuyện.

Sau khi biết chúng tôi là cặp đôi giả thì anh ấy rất vui.

Vốn dĩ anh ấy muốn giải quyết rắc rối của em trai mình rồi mới giải thích cảm xúc của mình với tôi.

Nhưng khi quay lại thì tôi đã biến mất.

Sau đó, anh ấy có dùng cách gì cũng không thể liên lạc được với tôi, mà Tống Cảnh cũng vậy.

Trong suốt nửa năm qua, anh ấy đã tìm mọi cách để tìm thấy tôi.

Vận dụng mọi mối qu/an h/ệ và nguồn lực rộng lớn của mình.

Nhưng anh ấy không muốn làm quá rầm rộ, lỡ như mọi người đều biết đến thì phải làm sao?

Cho nên anh ấy dành nhiều thời gian lặng lẽ tìm ki/ếm hơn.

Anh ấy luôn tin rằng tôi rời đi là có lý do, chỉ cần anh ấy lựa ý hùa theo là được.

Lời cũng đã nói ra.

Tống Minh Khiêm một lần nữa yêu cầu tôi cân nhắc đến anh ấy.

Tôi không giả vờ nữa mà trực tiếp đồng ý.

Tuy nhiên, tôi có một điều kiện là không thể công khai mối qu/an h/ệ của cả hai.

Tôi chưa muốn từ bỏ sự nghiệp của mình, tôi cũng không muốn bị đối xử khác biệt trong công ty.

Tống Minh Khiêm đã đồng ý với tôi.

Anh ấy rất nghe lời tôi.

Giống như trong giấc mơ, ý thức phục vụ rất mạnh.

Nhưng đôi khi, người này khá phiền phức…

Ví dụ, khi công ty tổ chức một cuộc họp chung.

Tống Minh Khiêm bày ra vẻ mặt lạnh lùng ngồi đó, thỉnh thoảng cúi đầu nhìn điện thoại.

Dáng vẻ như cực kỳ cấm dục.

Nhưng không có ai biết, anh ấy đã bí mật gửi cho tôi một bức ảnh.

Quỳ trong bộ vest.

Anh ấy thậm chí còn che mắt mình lại.

Anh ấy nói: “Anh chụp hồi tối qua, anh nghĩ có thể em sẽ thích nó.”

Tôi: “Chúng ta đang họp!”

Tống Minh Khiêm: “Em không thích à? Cún con đáng thương.jpg”

Tai hại.

Ai lại không thích chứ! ! !

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Hiền phu

Chương 7
Phu quân bất lực nhưng hiền lương, bèn nhặt về cho thiếp một nam nhân. 'Hắn là kẻ ngoại lai, dung mạo lại tuấn tú, mượn giống thành công rồi, đuổi đi là được.' Chúng ta giả làm huynh muội, hành sự theo kế hoạch. Chẳng ngờ, kẻ kia tựa như sống Bồ Tát. Chẳng những khiến thiếp hoài thai, lúc rời đi, còn để lại một khoản tiền lớn. 'Thôn phụ chốn quê mùa, không xứng sánh đôi, sau này chớ có dây dưa.' Phu quân giận không kìm được, muốn liều mạng cùng hắn. Thiếp khóc lóc ngăn cản. 'Huynh trưởng, thôi đi, chớ làm hại hắn.' Ngoảnh đầu lại nói nhỏ cùng hắn: 'Thời buổi này, kẻ chịu làm không công lại còn dán tiền vào như thế thật khó tìm, cứ giả vờ cho qua chuyện vậy.' Chúng ta đồng tâm hiệp lực tiễn ân nhân đi. Dùng tiền của hắn mua ruộng mở tiệm, sinh hạ con trai, ngày tháng trôi qua thật sung túc. Ba năm sau, Thái tử quay lại chốn cũ, bắt gặp gia đình ba người chúng ta. Hắn tức giận đến phát điên: 'Hảo cho đôi huynh muội các ngươi! Dám xem ta như kẻ ngốc, lừa gạt ta xoay mòng mòng!'
Cổ trang
Nữ Cường
Sảng Văn
0