Thi Nữ Ngàn Năm

Chương 4

23/09/2025 12:10

Vốn chỉ là câu nói gi/ận hờn, tôi nói xong rồi quên ngay.

Nhưng nửa đêm tôi bỗng nhận được tin nhắn riêng.

[Cô cũng bị chụp vào rồi hả?]

Bị cái gì chụp vào? Tấm ảnh x/á/c ch*t nữ kia ư?

Câu hỏi khiến tôi sững người, tôi không nhớ có mình trong ảnh.

[Ngày mai rảnh không? Gặp mặt đi.]

Nếu trước đây tôi còn nửa tin nửa ngờ, thì giờ đây tôi dám khẳng định hắn là kẻ l/ừa đ/ảo. Trước còn bảo chỉ nói chuyện với Lý Triển Nhan, giờ lại muốn gặp tôi.

Tấm ảnh đó tôi đã xem kỹ, làm gì có tôi.

Đang hùng hục gõ phản bác trên điện thoại, hắn đã nhắn trước: [Nếu không tin, hãy quan sát bạn cô. Gần đây cô ấy sụt cân đột ngột phải không?]

Hắn đùa tôi sao? Chuyện quá rõ rồi còn gì?

[Cô ấy cập nhật ảnh hàng ngày, ai chả thấy cô ấy g/ầy đi.]

[Cô ấy có hay ngủ gà ngủ gật ban ngày, nhưng đêm lại tỉnh như sáo?]

Ngón tay đang gõ chữ của tôi bỗng đơ cứng trên màn hình.

[Khi ngủ, cơ thể cô ấy bất động hoàn toàn, thậm chí không nghe tiếng thở?]

[Điều quan trọng nhất: Hãy xem khi ngủ, mắt cô ấy có mở không.]

Mấy câu nói khiến tôi siết ch/ặt chăn, lạnh toát từ đầu đến chân.

Nhớ lại dạo gần đây, Lý Triển Nhan ngủ đến trưa, đêm về nhà lúc 0h... và khi ngủ...

Đúng rồi... hình như cô ấy chưa từng cựa quậy.

Vậy thì... bây giờ mắt cô ấy có đang mở không?

Nhìn sang giường đối diện, nỗi sợ như nuốt chửng tôi trong đêm tối.

Nhắm mắt lại là thấy tấm ảnh quái dị ập đến.

Trằn trọc nửa tiếng, tôi đành bật dậy.

Không kiểm tra thì chắc thức trắng đêm mất. Tôi rón rén trèo lên giường cô ấy.

Trong màn đêm dày đặc, tôi lờ mờ thấy bóng người nằm thẳng đơ, toát lên vẻ m/a quái khó tả.

Tim đ/ập thình thịch như muốn xuyên thủng lồng ng/ực.

Dưới ánh sáng mờ nhạt từ điện thoại, tôi thấy rõ khuôn mặt cô ấy. Và đôi mắt đen huyền trống rỗng… Nhưng ngay lúc sau, đôi mắt ấy chợt quay về phía tôi.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Nguyện Nguyện

Chương 10
Vì ngoại hình quá thanh tú, tôi thường bị bạn học trêu chọc. “Lâm Nguyện ấy à, nhìn kiểu như có thể sinh con được ấy.” Chỉ có Mạnh Chiêu đứng chắn trước mặt tôi: “Chúng mày nói mà không biết ngượng à?” “Đều là đàn ông cả, mẹ nó, tụi mày sinh thử một đứa cho tao xem?” Tôi cúi đầu, lặng lẽ siết chặt lòng bàn tay. Cậu ấy không biết… Tôi thật sự có thể sinh con. Sau này, trong một lần ngoài ý muốn, tôi mang thai. Cầm tờ kết quả kiểm tra chuẩn bị đi tìm Mạnh Chiêu, tôi lại nhận được một tấm thiệp đính hôn. “Nguyện Nguyện ngoan, chuyện trọng đại cả đời của tôi, cậu nhất định phải tới nhé!” Tôi cười khổ: “Được, nhất định rồi.” Đêm ấy, tờ kết quả kiểm tra và tấm thiệp đính hôn cùng hóa thành tro. Tôi không nói cho bất kỳ ai biết. Ngay đêm đó, tôi rời khỏi Hải Thị.
170
4 Ai cũng ngã thôi Chương 11
5 3 tháng còn lại Chương 15
9 Học cách buông Chương 10.

Mới cập nhật

Xem thêm