Có Không Giữ Mất Tiếc Ghê

Chương 5

05/01/2024 20:16

5.

Bầu không khí trong hành lang nhà hát vô cùng ng/ột ng/ạt.

Giang Nghị ch/ết l/ặng tại chỗ, có chút khó tin khi đối mặt với lời kể lại của tôi.

“Em đã đọc cuốn nhật ký đó rồi?”

Lúc tôi gật đầu dường như đã làm anh h/oảng s/ợ, giọng điệu trầm đi mang theo r/un r/ẩy.

“Em hãy nghe anh giải thích đã.”

"Giải thích gì cơ?"

Tôi mỉm cười c/ay đ/ắng.

"Giang Nghị, đừng bảo là anh định nói không phải do anh viết đấy chứ?"

Khi còn đi học, Giang Nghị thường hay ỷ vào gia đình giàu có nên chả bao giờ chú ý đến việc học, tôi đã thay anh ấy chép rất nhiều bài tập rồi.

Không ai có thể hiểu rõ nét chữ của anh ấy rõ hơn tôi.

Có lẽ anh cũng nghĩ đến điều này và mở miệng định nói gì đó, nhưng cuối cùng chẳng có lời nào được thốt ra.

Tôi lặng lẽ nhìn anh.

Đột nhiên, tôi cảm thấy người đàn ông trước mặt này, người mà tôi đã gắn bó ngày đêm suốt ba năm qua trở nên thật xa lạ.

Cách anh ấy đối xử với tôi liệu có bao nhiêu phần là thật, bao nhiêu phần là g/iả.

"Giang Nghị."

Tôi ngh/ẹn ng/ào gọi tên anh.

"Thật ra thì anh có thể nói cho em biết mà."

“Cứ nói cho em rằng anh không hề yêu em chút nào. Cứ nói cho em rằng anh chỉ cưới em vì cảm giác t/ội l/ỗi. Nói cho em biết, mỗi ngày sau khi kết hôn đều là một c/ực h/ình đối với anh đi…”

Đến cuối cùng, tôi gần như bật k/hóc.

"Nếu như…”

"Nếu em biết, liệu em có é/p anh ở lại với em không?"

Không một âm thanh thắc mắc nào có thể diễn tả được một phần vạn n/ỗi đ/au hiện tại trong lòng tôi.

"Tiểu Song, đừng nói nữa."

Như là theo thói quen, Giang Nghị vẫn ôm tôi, dùng đầu ngón tay lau đi nước mắt trên mặt tôi, ánh mắt tràn đầy yêu thương.

"Đừng khóc, được không?

"Thấy em khóc tim anh đ/au lắm."

Gi/an d/ối.

Cuối cùng anh ấy vẫn lựa chọn nói d/ối tôi.

Tôi đ/ẩy anh ấy ra và l/oạng ch/oạng lùi lại vài bước.

Chỉ cần vừa nhìn thấy mặt anh ấy, tôi sẽ nhớ đến mọi chuyện trong ba năm qua.

Những ký ức đó như những l/ưỡi d/ao s/ắc b/én, khiến trái tim tôi r/ỉ m/áu.

Tôi cảm thấy mình thực sự ng/u ng/ốc.

Thật x/ấu h/ổ.

Tôi không muốn ở đây nữa.

Tôi muốn rời khỏi đây.

Nhưng đi được vài bước, Lâm Đường lại đuổi theo tôi ra ngoài, cô ấy ch/ặn tôi lại, hỏi thẳng vào vấn đề:

"Cậu thực sự muốn l/y h/ôn với anh Nghị?"

Tôi kh/ịt mũi, chợt ngửi thấy mùi gỗ thông lạnh còn đọng lại trên người cô ấy.

Đó là mùi mà tôi quen thuộc nhất.

Móng tay tôi b/ấm sâu vào lòng bàn tay, tôi không trả lời thẳng mà chỉ nhẹ nhàng nói:

"Giang Nghị cũng dùng nhãn hiệu nước hoa này."

Lâm Đường chỉ phủ nhận nó với một nụ cười:

"Tớ không m/ua cái này.”

“Vừa rồi anh Nghị lên sân khấu tặng hoa có ôm tớ.”

Cô ấy dừng lại một giây, như nhận ra mình đã nói sai nên nhanh chóng che miệng lại và h/oảng s/ợ giải thích:

"Đừng hiểu lầm tớ nhé Tiểu Song.”

"Anh Nghị và tớ thực sự chẳng có chuyện gì với nhau cả.”

"Cậu biết đấy, tớ là một đứa trẻ m/ồ c/ôi và không có người thân nào.”

“Hôm qua khi tớ về lại Trung Quốc, anh Nghị đã rất tốt bụng đến đón tớ. Để cảm ơn thì tớ mới đưa cho anh ấy một vé của buổi biểu diễn.”

“Và khi anh ấy tặng hoa thì tớ phải ôm trả anh ấy vì phép lịch sự thôi.”

“Cậu không để tâm đâu nhỉ?”

Tôi lắng nghe một cách v/ô c/ảm.

Thực sự, tôi đ/au l/òng đến mức không thể thở nổi.

Không thấy tôi phản ứng gì, Lâm Đường hạ ánh mắt xuống và nhìn thẳng vào chân trái đã bị c/ắt c/ụt của tôi.

Những lời tiếp theo từng câu đều làm tôi đ/au l/òng.

"À đúng rồi, Tiểu Song.”

“Cậu không thể múa được nữa phải không?”

“Lần sau cậu đến cùng với anh Nghị đi, tớ múa cho bọn cậu xem, được không?”

"..."

Cô ấy muốn để một nữ vũ công ba lê bị g/ãy ch/ân làm khán giả cho mình.

T/àn nh/ẫn làm sao.

Mãi đến khi nhìn thấy được sự đ/au đ/ớn tột độ trong mắt tôi, Lâm Đường mới mỉm cười hài lòng, cuối cùng cũng chịu rời đi.

Tôi ch/oáng v/áng đứng lặng ra đó, có lẽ hơn mười giây.

Sau đó tôi l/ao ra khỏi rạp như đ/iên nhưng lại bất ngờ ng/ã xuống đất.

M/áu tràn ra từ lòng bàn tay và đầu gối của tôi.

Một chiếc Cadillac màu trắng dừng lại bên cạnh tôi, cửa xe nhanh chóng bật mở ra.

Giang Nghị vội vàng chạy về phía tôi.

"Tiểu Song, sao em lại bị ng/ã?”

“Anh vừa mới đi lấy xe.”

"Có đ/au không? Anh lập tức đưa em đến bệ/nh viện."

Tôi không biết mình lấy đâu ra sức lực để g/ạt tay anh ra, chống lên đất và lo/ạng ch/oạng đứng dậy.

Nói với anh từng chữ một:

"Giang Nghị, đừng g/iả v/ờ như vậy nữa."

Anh ấy bị lời nói s/ắc nh/ọn của tôi đ/âm vào, mắt đỏ hoe, hai tay giơ lên giữa ​​không trung, hơi r/un r/ẩy.

"Chúng ta hãy dừng lại ở đây đi."

Tôi quay lại, nắm ch/ặt vạt váy, nước mắt lăn dài trên đôi má nhợt nhạt.

Giang Nghị, tôi sẽ cho anh được tự do.

Cuối cùng anh cũng được tự do rồi.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Âm Thanh Báo Động

Chương 12
Mùa giao phối của tộc nhân ngư sắp kết thúc rồi, mà con đực mạnh nhất đảo Phỉ Thúy vẫn chưa tìm được bạn đời. Tuy hắn có thể săn được những con mồi nặng cả trăm cân, nhưng chưa bao giờ tham gia vũ hội cầu hôn của tộc hắn. Rõ ràng đây là một chú cá tội nghiệp, từ nhỏ đã tự sinh tự diệt nên không được "gia đình" dạy dỗ tử tế. Tôi dùng loa dạy hắn hát khúc cầu hôn, thậm chí còn mặc đuôi cá giả, lặn xuống đáy biển dạy hắn nhảy vũ điệu tình yêu. Chú cá này học nhanh lắm, còn bắt đầu biểu diễn cho tôi xem nữa. Thế nhưng, khi giáo sư hướng dẫn nhận được tài liệu tôi gửi về, ông ấy đã m/ắng tôi một trận vuốt mặt không kịp: "Đồ ngốc! Cậu không thấy hàm răng sắc lẹm, móng vuốt dài ngoằng với cái đuôi đầy sức mạnh kia của nó sao? Đó hoàn toàn không phải nhân ngư!" "Nó giống Siren trong thần thoại hơn. Nó có thể dễ dàng mổ bụng, móc tim cậu ra bất cứ lúc nào. Cách cầu hôn duy nhất của loài sinh vật này chính là b/ắt c/óc bạn đời như săn mồi vậy, rồi đem giấu vào một nơi không ai biết, cho đến khi bụng của đối phương đầy ắp trứng cá mới thôi." “Chạy đi! Mau chạy đi! Mau chạy đi!!!” Nhưng đã quá muộn rồi.
600

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Cô ấy không chịu cúi đầu.

Chương 10
Tôi nhắn tin cho cửa hàng trang sức hủy chỉnh sửa chiếc nhẫn vào lúc 10 giờ 17 phút tối. Nhân viên nhanh chóng trả lời: "Cô Lâm, có phải kích cỡ đã thay đổi ạ?" Tôi nhìn chằm chằm vào dòng chữ vài giây, rồi đáp: "Không, tạm thời không sửa nữa." Bên kia gửi một biểu tượng cảm xúc ngập ngừng, rồi hỏi tiếp: "Vậy lễ đính hôn bên cô vẫn diễn ra như dự kiến ạ? Vì anh Chu đã đặc biệt dặn dò tuần trước, hy vọng nhận được sản phẩm trước ngày 10 tháng sau." Tôi chợt nhận ra, thứ cần chỉnh sửa không bao giờ là chiếc nhẫn. Mà là con người tôi trong mối quan hệ này - kẻ sắp đánh mất chính mình. Thế nên tôi gửi lại hai chữ: "Tạm dừng." Tạm dừng chiếc nhẫn. Tạm dừng lễ đính hôn. Và tạm dừng cuộc đời luôn tự nhủ phải nhẫn nhịn thêm chút nữa.
Hiện đại
Nữ Cường
Sảng Văn
0
Tư Uyển Chương 9