Ngày hôm sau.
Vừa tỉnh giấc, điện thoại của tôi đã bị một số lạ gọi ch/áy máy.
01:13 sáng:
"Hạ Nhiễm, nghe điện thoại."
"Tại sao lại đòi chia tay?"
"Có phải vì thằng đàn ông đó không?"
"Hắn là ai?"
"Đừng để tao tóm được hắn, không thì tao gi*t hắn!"
"Hai người bắt đầu từ bao giờ?"
"Tao hết hứng thú với mày rồi sao?"
"Tao đang ở dưới ký túc xá của mày."
"Tối nay tao sẽ canh ở đây, tao muốn xem thằng đàn ông đê tiện nào đã dụ dỗ mày."
08:30 sáng:
"Tỉnh chưa?"
"Anh nghĩ rồi, nếu em muốn , không phải là không thể."
"Xuống lầu, chúng ta nói chuyện."
"Anh mang đồ ăn sáng mà em thích nhất đến."
09:00 sáng:
"Anh có chút chuyện gấp, cần đến bệ/nh viện, đợi anh quay lại sẽ tìm em."
Tôi suýt chút nữa nghi ngờ mình chưa tỉnh ngủ.
[Không hiểu nổi, nam chính đang làm gì thế? Nữ phụ đề nghị chia tay mà sao tôi lại cảm thấy anh ấy sắp phát đi/ên rồi.]
[Đàn ông mà, tính chiếm hữu đều rất mạnh. Ngay cả khi không thích, cũng không chấp nhận việc mình bị cắm sừng.]
[Đúng vậy, rõ ràng là đến tìm nữ phụ tính sổ. Một người kiêu ngạo như nam chính sao có thể chấp nhận bị đ/á chứ. Miệng nam chính đ/ộc như vậy, tôi lo là lát nữa nữ phụ sẽ không chịu nổi.]
[Dù sao sự dịu dàng của nam chính chỉ dành cho mỗi bảo bối nữ chính thôi!]
Tôi cũng biết là như vậy.
Dù sao thì Thẩm Vân Chu luôn hờ hững với tôi.
Mỗi lần đều phải là tôi chủ động bám lấy anh, anh mới giả vờ làm màu và ban cho tôi một chút ngọt ngào.
Thế nhưng.
Mới chia tay thôi mà, anh ấy còn muốn đến m/ắng tôi ư?
Tôi tức gi/ận gõ bàn phím "cạch cạch".
"Không cần đâu, tôi nghĩ chúng ta chẳng có gì để nói nữa, xóa số đi!"