Anh Rể

Chương 18

14/08/2025 18:38

Con tàu trôi dạt mười ngày rồi cập bến tại một thị trấn nhỏ.

Ngày thứ hai tôi đến thị trấn, Bùi Nhận cũng tới nơi.

Anh lái xe suốt hai ngày, trông phong trần bụi bặm. Vừa tới nơi, anh đã đổ ập lên người tôi, ngã vật xuống giường.

Tôi giãy giụa, Bùi Nhận siết ch/ặt vòng tay hơn: "Đừng động đậy, để anh ôm một lúc."

Tôi nhìn lên trần nhà thấp, nói:

"Bùi Nhận, Phùng Mạn bảo anh thích em."

Anh rúc đầu vào cổ tôi, thở dài: "Ừ, còn nói gì nữa?"

"Bảo em bỏ th/uốc anh, nhưng thực ra anh đều biết cả."

"Biết."

Tôi nghiến răng: "Anh đều tỉnh táo à?"

Giọng Bùi Nhận mệt mỏi, pha chút ý cười: "Cũng không phải lúc nào cũng tỉnh. Mấy lần đầu thì tỉnh, sau thì phát hiện mình không chịu nổi, cứ muốn đáp lại em, sớm muộn gì cũng lộ. Sợ lộ rồi em bỏ chạy mất, nên sau này anh đều uống th/uốc thật. Thi thoảng nhớ quá mới nhổ ra một lần, tỉnh táo tận hưởng."

“...”

Tên s/úc si/nh này còn biết chơi hơn cả tôi.

"Đã thích em, sao không nói?"

"Vì em còn quá trẻ, lúc em bỏ th/uốc anh em mới mười tám, vẫn đang tuổi dậy thì. Anh sợ em chỉ tò mò, sợ em chỉ muốn trêu anh, sợ em chỉ thích cảm giác mới lạ, chứ không yêu anh. Phùng Mạn bảo em gh/ét người đồng tính, anh không tin lắm. Nhưng dù chỉ một chút khả năng em gh/ét đồng tính, anh cũng không thể dễ dàng lật bài tẩy."

"Phùng Tranh, anh có thể nhẫn nhịn cả đời, nhưng không thể để em sợ mà bỏ chạy."

Tôi tiếp tục hỏi: "Lần trước em b/ắt c/óc anh, anh biết là em đúng không?"

"Biết. Em dùng chung sữa tắm với anh, toàn thân em đều thơm mùi của anh."

Khỏi cần hỏi nữa, kẻ làm trật hàm tôi dưới tầng hầm cũng là anh ấy.

Tôi thốt lên câu cảm thán giống hệt Phùng Mạn: "Bùi Nhận, anh giả vờ giỏi thật đấy."

"Anh tìm thấy nhẫn cưới của anh và Phùng Mạn trong phòng ngủ của em ở Thịnh Hòa Loan."

Bùi Nhận mò mẫm, nắm lấy tay tôi.

"Muốn, sao không nói với anh?"

Chiếc nhẫn còn hơi ấm từ bàn tay anh được đeo vào ngón áp út của tôi.

Ngón tay Bùi Nhận luồn qua kẽ tay tôi, mười ngón đan vào nhau.

Hai chiếc nhẫn bạc trên ngón áp út va vào nhau, sôi sục trong im lặng, vang vọng đến đi/ếc tai.

"Phùng Tranh, cưới rồi, chúc em hạnh phúc."

(Hết)

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Shipper Kinh Dị

Chương 8
Hai giờ sáng, bụng đói cồn cào, tôi ở nhà một mình nên đã đặt một phần đồ ăn giao về tận nơi. Để đảm bảo an toàn, tôi có để lại lời nhắn ghi chú: [Đang đánh Liên Quân, đồ ăn tới cứ để trước cửa là được ạ, em cảm ơn.] Sau khi shipper giao tới, anh ta liền nhắn tin báo cho tôi đúng như đã hẹn: [Chị ơi, đồ ăn em vừa để trước cửa nhà chị rồi nhé, nhớ lấy sớm nha.] [Hình ảnh.] Thấy shipper nhiệt tình, tôi cũng lịch sự nhắn lại: [Dạ vâng, em ra liền đây.] Nhưng để tránh việc đụng mặt trực tiếp với anh ta, tôi vẫn cố tình đợi thêm vài phút nữa rồi mới đứng dậy chuẩn bị ra lấy. Ngay một giây trước khi tôi định vặn tay nắm cửa, trên điện thoại bỗng nhiên nảy ra một tin nhắn mới của shipper: [Chị ơi, sao chị vẫn chưa chịu ra lấy đồ ăn thế?]
39
2 Người Dọa Ma Chương 12
6 Ngọc Vỡ Chương 19
7 10 năm vây hãm Chương 10
8 DÂN GIAN DỊ VĂN LỤC - CHUYỆN KỲ LẠ TRONG DÂN GIAN Chương 290: Người quen xuất hiện

Mới cập nhật

Xem thêm