Tiệc mừng thọ hôm đó vừa vặn rơi vào thứ Sáu, lúc tan học đã sắp năm giờ rồi.
Tôi đi xuống dưới sảnh tòa nhà giảng đường, lại bị mấy em sinh viên quấn lấy để hỏi trọng tâm bài thi.
Tôi gõ nhẹ lên đầu mỗi em một cái: "Từng đứa một lên lớp đều không chịu nghe giảng cho tử tế đàng hoàng, phạm vi và trọng tâm ôn tập đã nói hết cả rồi, thế mà vẫn còn đi hỏi."
"Hạ Hứa?"
Tôi ngẩng đầu lên nhìn, Thẩm Thuật đang đứng cách đó vài bước chân.
Tôi đuổi đám sinh viên đi, gật đầu với cậu ta như một lời chào hỏi.
Đang định cất bước rời đi thì bị cậu ta chặn lại.
"Chân cậu đã đỡ hơn chút nào chưa? Tại sao lại không cho tôi đến nhà thăm cậu?"
"Thật ra cậu không cần phải né tránh tôi như vậy, mặc dù tôi không có cách nào đáp lại tình cảm của cậu, nhưng chúng ta vẫn là bạn bè mà, phải không?"
…
Rốt cuộc là do tôi nói chưa đủ rõ ràng hay là do cậu ta bị đi/ếc vậy.
Tôi đã nói tôi không thích cậu ta biết bao nhiêu lần rồi, cậu ta nghe không hiểu tiếng người hay sao?
Tôi lùi lại một bước, phát hiện ra trên áo sơ mi của cậu ta đang cài chiếc trâm hình ngôi sao mà tôi đã tặng.
"Cậu đến đây có việc gì à? Chắc không phải là cất công đến tìm tôi đấy chứ."
Thẩm Thuật nghẹn họng.
"Tất, tất nhiên là không phải rồi! Tôi đến đón Huyên Huyên cùng đi dự tiệc mừng thọ của ông nội."
Lời còn chưa dứt, một cô gái rực rỡ tươi sáng như một cơn gió nhào thẳng vào lòng cậu ta, sau đó tự biết mình đã thất thố nên vội vã đứng nghiêm chỉnh lại chào hỏi tôi.
"Chào thầy Hạ ạ, mãi về sau em mới biết thầy là giảng viên của viện Khoa Học Tự Nhiên, trước đó đã không chào hỏi, thật sự ngại quá ạ."
Tôi lắc đầu.
"Em là sinh viên viện Mỹ Thuật phải không, không chung học viện không biết nhau cũng là chuyện bình thường, không cần để tâm đâu."
Thẩm Thuật nắm lấy tay Huyên Huyên.
"Chúng tôi chuẩn bị qua chỗ ông nội đây, cậu có đi không? Có cần đi cùng luôn không?"
Tôi vội vàng từ chối, bày tỏ rằng lát nữa mình sẽ qua.
Đùa chắc, tôi mới không thèm xem hai người bọn họ trao nhau nụ hôn kiểu Pháp ngay trước mắt mình đâu.
Cậu ta thực sự làm được những chuyện như thế đấy, lại còn chẳng hề cảm thấy ngượng ngùng cơ chứ.
Thẩm Thuật cau mày, muốn nói gì đó nhưng lại thôi, khựng lại một hồi lâu, lâu đến mức Huyên Huyên cũng phải nhìn cậu ta với vẻ kỳ quái thì cậu ta mới bừng tỉnh.
"Được thôi, vậy tối gặp nhé."
Thẩm Thuật vừa ôm cô gái xoay người rời đi, kết quả chưa đi được mấy bước đã chạm mặt Thẩm Lệ.
"Anh? Sao anh lại đến trường B thế?"
Thẩm Lệ dùng chất giọng không lớn không nhỏ lên tiếng: "Đến đón chị dâu mày."
"Ố ồ!" Thẩm Thuật vô cùng kinh ngạc, "Người anh quen là sinh viên à? Không nhìn ra được đấy nha, anh thế mà lại thích người nhỏ tuổi cơ đấy."
"Cũng không hẳn." Thẩm Lệ mỉm cười liếc nhìn tôi một cái, khóe miệng cong lên.
"Tối mang đến cho mày xem thử."