23

Ngày 11 tháng 5, trời nắng.

Hôm nay Khanh Khanh lại mất trí nhớ rồi.

Lần này, em ấy lại tưởng tượng tôi trở thành kẻ đã b/ắt n/ạt em năm ấy.

Hình như những vai diễn mà anh đây nhận được lần nào cũng không được tốt cho lắm.

Khanh Khanh à, em không thể tưởng tượng tôi thành chúa c/ứu thế của em được ư?

Anh đây sắp tủi thân ch*t đi được rồi nè.

……

Ngày 12 tháng 5, trời nắng

Nhấn đầu th/uốc vào cánh tay, đúng là đ/au thật đấy.

Nhưng vừa nghĩ đến nỗi đ/au mà em đã phải gánh chịu năm đó, là tim tôi lại càng đ/au hơn.

Khanh Khanh.

Tôi không có lừa em.

Nếu đã không thể chia sẻ nỗi đ/au đó của em.

Vậy để tôi chịu nỗi đ/au như em đã chịu, cũng được mà nhỉ.

……

Ngày 15 tháng 5, trời râm.

Có chút tức gi/ận.

Cô nhóc đó gan cũng lớn thật đấy, lại còn dám đổ sữa lên đầu tôi.

… Mặc dù tôi cũng đổ lại.

Bởi vì th/uốc của em ấy rất dễ tan trong sữa, nên tôi thường đút cho em ấy uống sữa.

Nhưng giờ em ấy cứ nhất quyết không uống.

Dỗ không được.

……

Ngày 18 tháng 5, trời nắng

Haizz, có lẽ vẫn phải đút th/uốc rồi.

Y hệt tình trạng trước đây, Khanh Khanh lại bắt đầu hoang tưởng ra một người không tồn tại rồi.

Lần này vai diễn mà em ấy tưởng tượng ra, là một người phụ nữ tên là Tạ Ý Liễu.

Nói ra thì đây không phải là ID game em tự đặt trong cái game võ hiệp hồi cấp ba à?

Em còn đặt cả tên cho tôi nữa, tên là Tống Hữu Tinh.

……

Bác sĩ nói, vẫn phải phối hợp diễn kịch với em.

Thôi được.

Anh đây giờ sắp thành ảnh đế rồi đây này.

……

Ngày 27 tháng 5, trời nắng

Có phải em cảm thấy nhồi một cái gối vào quần áo, là thể hiện cho việc em mang th/ai rồi ấy hả?

Thực ra bọn tôi thấy hết rồi.

Khanh Khanh.

Em giả đi/ên mà cũng đáng yêu quá đấy.

……

Ngày 1 tháng 6, trời nắng

……

Tôi đá/nh em mất rồi, Khanh Khanh ơi.

Lúc tối em gái tôi đến nhà, Khanh Khanh lại bắt đầu không đúng lắm.

Tôi đoán là do mấy hôm nay không cho em ấy uống th/uốc, nên em ấy lại bắt đầu nghĩ bậy nghĩ bạ rồi.

Nhưng tôi cũng không ngờ được là, em ấy sẽ cầm con d/ao ở trên bàn đ/âm chính mình, miệng thì cứ lẩm bẩm, chắc là lại mắc chứng cuồ/ng lo/ạn rồi.

Lúc ôm em, lại còn bị em đ/âm mấy nhát nữa.

Lúc đó em không ngừng lắc đầu, lại còn trợn trắng mắt.

Tình hình lúc đó gấp gáp quá, nên mới t/át em một bạt tai để em tỉnh táo lại thôi.

Không ngờ lại khiến em nhớ mãi.

Lần sau anh đây sẽ trả lại cho em.

có được không?

……

Ngày 4 tháng 6, trời nắng

Từ khi tỉnh lại từ trong b/ệnh viện, đã mấy ngày rồi mình không ghi nhật ký.

Thôi vậy, mình cũng đổ nhiều m/áu quá rồi.

Khanh Khanh, mấy nhát em đ/âm đúng là không nhẹ đâu.

Ngày 5 tháng 6, trời nắng

Khanh Khanh lơ mình rồi,

ứ muốn viết nhật ký nữa đâu.

Ngày 8 tháng 6, trời mưa.

Ừm…

Tôi chỉ có thể nhân lúc nửa đêm lén lút đến trước giường thăm em thôi.

Bởi vì em gh/ét tôi mà.

Ngày 9 tháng 6, trời mưa

Không sao…

Anh đây không sợ, em cứ gh/ét anh đi.

Ngày 13 tháng 6, trời nắng

Khanh Khanh chạy rồi, một mình em ấy chạy mất rồi…

Tôi rất tức gi/ận, hình như lâu rồi tôi chưa tức gi/ận đến thế.

Sau đó, may mà vẫn tìm thấy em ấy.

Em ấy cứ lẩm bẩm gì đó, Tống Hữu Tinh?

Vãi.

Em tưởng tượng ra tôi thật đấy à.

……

Ngày 20 tháng 6, trời mưa.

Khanh Khanh không thể ngừng th/uốc nữa.

Nói thật thì, mình không thể, cũng chẳng có cách nào nổi gi/ận với em ấy được cả.

Em ấy cãi nhau với mình rất quyết liệt, mình lại không thể nổi gi/ận với em ấy.

Sau đó lén m/ua cho Khanh Khanh một căn nhà, để em ấy ngày nào cũng nh/ốt mình trong đó, giám sát em ấy uống th/uốc.

……

Ngày 25 tháng 6, trời mưa

Hứ, Tống Hữu Tinh sao mà phiền thế không biết.

Mình thế mà lại gh/en với một người vốn không tồn tại ấy hả?

……

Ngày 1 tháng 7, trời mưa

Trải qua một tháng nỗ lực không ngừng nghỉ giám sát Khanh Khanh uống th/uốc.

Tống Hữu Tinh cuối cùng cũng ra khỏi n/ão em ấy.

Khanh Khanh…

Em đừng buồn nữa mà.

Em có thể nhìn tôi này.

……

Ngày 6 tháng 7, trời nắng

Khanh Khanh ngoan hơn rồi.

Ngoan à?

Mình cũng chẳng biết nữa.

Em ấy như vậy, khiến mình cảm thấy mọi chuyện vẫn chưa đi đúng hướng lắm.

……

Ngày 16 tháng 7, trời nắng

Tôi phải làm gì, mới có thể khiến em nhìn tôi đây?

Thôi vậy.

Anh đây là chúa lạc quan đấy.

……

Ngày 29 tháng 7, trời mưa

Đã đến New Zealand.

Nhìn cái bộ dạng này, cô nhóc này vẫn thích ra ngoài chơi hơn thì phải?

Khanh Khanh, em biết không?

Em cười lên, khóe miệng cong cong…

Anh đây vui ch*t đi được ấy.

……

Ngày 2 tháng 8, trời nắng

Khanh Khanh muốn tinh linh cái gì đó.

Đừng nói là tinh linh, cho dù có là sao trên trời, ông đây đều có thể hái xuống cho em nhé.

Em biết không?

Nguyện vọng của anh… chính là mong em được vui vẻ.

Em vui là được.

Những ký ức đó, không nhớ được thì thôi.

Mấy thứ đó cũng chẳng đáng để phải nhắc đến.

so với việc Khanh Khanh nhà ta được vui vẻ,

thì mãi mãi chẳng đáng nhắc đến.

……

Nhật ký viết đến đây, liền đột ngột dừng lại.

Ngoài trời tuyết rơi suốt đêm, gào thét đ/ập vào khung cửa sổ.

Đúng vậy, hôm nay là ngày 3 tháng 8 rồi

Anh làm gì có thời gian mà viết nhật ký nữa.

Anh đang ở trong gió tuyết, phải không, Trầm Diên Tri.

Ngọn núi phía xa rung động, tôi không rõ cơn gió mạnh thế kia liệu có thể thổi bay được cả linh h/ồn con người hay không.

Bọn họ nói, nơi núi cao kia, có tuyết lở.

Bọn họ nói, không phải chúng ta vẫn còn một đội leo núi, đang ở trên núi đó sao.

Bọn họ nói, mau gọi điện đi, gọi cho đội c/ứu viện ấy.

……

Tuyết dày bao phủ bạt ngàn san dã, che khuất tầm mắt con người.

Tôi đột nhiên nhớ lại tối qua lúc anh đi, đã xoa đầu tôi.

Anh nói:

“Đừng thế mà, Khanh Khanh, có những lời, nói bừa nhưng linh nghiệm thật đấy.”

Dãy núi đen xì xì, chẳng nhìn thấy nổi một mảng tuyết trắng.

Tôi chạy ra khỏi khách sạn, nhưng đường núi mịt m/ù quá.

Tuyết rơi dày, cực kỳ dày.

Tôi quỳ trên nền tuyết trắng.

gào khóc.

niệm đi niệm lại vô số lần tên anh.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Gen Kém Chất Lượng

Chương 15
Alpha thiếu gia thật bị mất trí nhớ. Quên mất rằng trước đây từng yêu tôi, người vốn là thiếu gia giả. Các trưởng bối nói rằng anh nên trở lại đúng quỹ đạo. Tìm một người có gen ưu tú nhất để kết hôn. "Hai đứa Alpha ở bên nhau, đúng là làm mất mặt cha mẹ đã khuất!" Tôi bị các chú bác đuổi khỏi nhà, rồi còn bị giám sát suốt ba năm. Tôi thử tìm cách tiếp cận Bùi Tự Chu, nhưng lần nào cũng bị ngăn cản. Cho đến khi tin tức Bùi Tự Chu kết hôn được công bố. Bọn họ cuối cùng cũng chịu yên ổn, tôi cũng vậy. Nhưng vài ngày sau, Bùi Tự Chu lại tình cờ đến cửa hàng tiện lợi nơi tôi làm thêm, mua một hộp bao cao su siêu mỏng. Alpha vừa thanh toán vừa nhìn tôi đầy dò xét. Những người giám sát tôi cũng biến mất. "Chúng ta… có phải đã từng gặp nhau ở đâu rồi không?"
421
11 Ôn Cố Chương 13
12 Giang Sơn Vì Hôn Chương 12

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Thư Hồi Đáp Đầu Thu

Chương 9
Trì Hằng giả nghèo làm chim hoàng yến của tôi. Mỗi tháng, tôi chắt bóp từ tiền sinh hoạt phí ra năm trăm tệ đưa cho anh ta. Việc ấy lặp lại suốt một năm rưỡi không lần nào gián đoạn. Nhưng mãi đến gần tốt nghiệp thì tôi mới biết sự thật. Anh ta không phải là sinh viên nghèo phải vay tiền ăn học, mà là một thiếu gia tiêu tiền như nước. Ngay cả cái tên dùng để tiếp cận tôi, cũng là mượn danh người khác. Sau khi sự thật bị bóc trần, vị thiếu gia ấy vẫn thản nhiên mời tôi ra nước ngoài cùng anh ta. Bạn bè anh ta đều tấm tắc rằng tôi có số tốt. Chỉ cần giữ hình tượng bạch liên hoa lương thiện là đủ để trèo lên cành cao. Trước ánh mắt đầy tự tin và chắc chắn của anh ta, tôi chỉ lặng lẽ lắc đầu. Giọng nói vang lên đầy nhẹ nhàng, thậm chí là còn có phần ôn tồn. “Thôi bỏ đi.” “Tôi đến để nói lời chia tay với anh.”
Chữa Lành
Hiện đại
Ngôn Tình
0
Giếng Đổi Con Chương 7