"Các bộ phận chuẩn bị! 3,2,1, Diễn!"
Đạo diễn cầm loa phát thanh hét vang.
Tôi giao chiếc ba lô cho cậu nhân viên hậu trường hoàn toàn không hay biết gì, dặn đi dặn lại cậu ta tuyệt đối không được mở ra.
Với một con rồng, độ cao này đúng là chuyện trẻ con.
Để không gây chấn động, tôi cố ý lắc lư thêm hai vòng giữa không trung rồi mới đ/âm sầm xuống tấm đệm hơi.
"C/ắt! Hoàn hảo! Thẩm Úc, thân thủ của cậu tuyệt thật đấy!"
Đạo diễn vỗ tay tán thưởng.
Tôi bò dậy khỏi đệm hơi, xoa nhẹ vùng thắt lưng.
Một cú nhảy, năm trăm tệ đút túi.
Tiền ăn một ngày của Thẩm Đô Đô đã có.
Cái tiểu yêu quái này không uống sữa, không ăn thịt, chỉ chuyên ăn vàng bạc ngọc thạch.
Nuôi nó bốn năm, từ một con rồng ngồi mát ăn bát vàng, tôi biến thành một gã làm thuê n/ợ nần chồng chất.