GIẤY NỮ

Chương 7

18/01/2026 16:23

Tôi và chị gái trở về nhà.

Chị nhíu ch/ặt lông mày, mím môi, suốt đường về chẳng buồn nói với tôi lấy một lời.

Về đến nhà, chị vẫn quay lưng về phía tôi.

"Chị không cần em c/ứu."

"Những Giấy Nữ kia cũng chẳng cần lòng tốt dư thừa của em."

Nghe lời chị gái, mũi tôi cay xè, cổ họng nghẹn ứ: "Chị ơi, nếu năm đó chị không bắt em nhỏ m/áu gà, em đâu được đi học."

"Mỗi lần thấy chị lén nhìn sách giáo khoa của em, lòng em quặn đ/au. Từ nhỏ đến lớn, chị luôn thông minh hơn em. Em đã thấy thế giới bên ngoài rồi, em muốn chị cũng được nhìn ngắm nó."

"Chị có thể sống bằng thân phận của em, đi học, vào đại học, rời khỏi ngọn núi này mãi mãi..."

Chị im lặng rất lâu: "Giai Giai, chị về phòng trước nhé. Còn 10 ngày nữa thôi, em sẽ được giải thoát."

“Ừ…” Tôi cười rồi lại khóc, giọng thều thào: "Còn 10 ngày nữa... Sẽ được giải thoát..."

Giữa trưa nóng như đổ lửa, mọi nhà đều đóng cửa nghỉ trưa.

Bà nội và anh trai cũng đang ngủ, riêng tôi trằn trọc, lật đi lật lại cuốn sách giáo khoa trên tay.

Hết hè này, chị sẽ thay tôi đến trường.

Chữ tôi x/ấu lắm, không biết chị có cười tôi không.

Chắc chắn rồi.

Bàn học đơn sơ kê sát cửa sổ, tôi lật từng trang sách.

3 ngày nữa thôi, tôi sẽ chẳng còn được thấy chúng.

Đúng lúc ấy, tôi lại trông thấy chị cầm ô bước ra khỏi nhà.

Mấy hôm nay, hình như trưa nào chị cũng đi đâu đó.

Lần nào chị cũng mang theo túi vải đen.

Nhân lúc chị gái vắng nhà, tôi lẻn vào phòng chị.

Từ ngày ở miếu Giấy Nương Nương trở về, chị không cho tôi bén mảng đến phòng mình nữa.

Chỉ đến bữa cơm, tôi mới được gặp chị.

Bàn tay chị ngày một lạnh, sắc mặt ngày một tái nhợt.

Mùi thảo dược trên người chị ngày càng đậm, giống hệt mùi hương trong miếu Giấy Nương Nương.

Tôi lo lắng hỏi: "Chị làm sao thế? Có phải không khỏe không?"

Chị bảo không sao, dặn tôi nhớ uống nước.

Mỗi trưa, đúng lúc mặt trời gay gắt nhất, chị lại đưa cho tôi ly nước từ phòng, đứng nhìn tôi uống cạn.

Thật kỳ quặc.

Tôi không dám động vào đồ đạc của chị, chỉ liếc nhìn quanh phòng.

Bỗng tôi để ý dưới gối chị có đặt một quyển sách.

Trong sách toàn những ký tự kỳ lạ, tựa như câu thần chú.

Tôi chỉ nhận ra được vài chữ trong đó.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mượn Âm Hậu

Chương 5
Thi thể con trai ta được vớt lên từ hồ nước, phình trương bạc trắng. Phu quân che chắn biểu muội phía sau, đau lòng chỉ trích ta: "Tất cả là do ngươi quá nuông chiều hắn! Thằng nghịch tử ngỗ nghịch này dám đẩy Vương phủ Thế tử xuống nước, nay vì sợ tội mà trượt chân, đích thị tự chuốc họa!" "Để dập tắt cơn thịnh nộ của Vương phủ, bảo toàn Hầu phủ, thằng nghịch tử này không được nhập tổ táng, ném thẳng ra bãi tha ma cho xong." Biểu muội núp trong lòng hắn, khóe miệng nở nụ cười đắc ý. Ta không khóc lóc, chỉ lạnh lùng nhìn đôi nam nữ bất lương cùng thi thể bé nhỏ dưới đất. Khẽ cười lạnh, Bùi Chính vì muốn đưa ngoại thất và con riêng lên ngôi, đã cố tình hãm hại đứa con đích tôn, bịt miệng con ta đến chết rồi quẳng xuống hồ. Nhưng nàng không biết, đứa trẻ này là âm sinh tử, do liệt tổ liệt tông nhà Bùi cầu khẩn mới có được. Một chiêu của hắn, đã chặt đứt dòng máu duy nhất của Bùi gia.
826
4 HẠT ĐẬU NHỎ Chương 14
6 Làm Kịch Chương 10

Mới cập nhật

Xem thêm