11

Có lẽ do b/ệnh nghề nghiệp của đội trưởng đội bóng rổ, trước đây tôi đã quen với việc băng bó vết thương cho các cầu thủ.

Chỉ là lần này đối tượng băng bó được đổi thành Diệp Hạ, bầu không khí vẫn có chút quái dị một cách khó hiểu.

Nhưng không thể không nói, Diệp Hạ là một chàng trai rất tốt, tính cách cũng trượng nghĩa, làm huynh đệ cũng là lựa chọn không tồi, nhưng con người này lại đi cửa sau.

Nghĩ đến đây, tay tôi dùng thêm chút lực, đ/au đến mức cậu ta phải xuýt xoa.

"Định mệnh Đoạn Thành, tốt x/ấu gì tôi cũng là người thay cậu đỡ nhát d/ao này, không cần tà/n nh/ẫn như vậy chứ?"

Thấy trán cậu ta đổ mồ hôi, môi trắng bệch vì đ/au, trông không giống như giả vờ nên tôi nuốt nước bọt trong tội lỗi.

Sau khi thay th/uốc mấy lần liền, tôi đứng dậy nói: “Đừng lo, lần xem như tôi n/ợ cậu một ân tình, món n/ợ trước đây được xí xóa, ân tình này tôi sẽ trả cho cậu.”

“Thật sao?”

Sắc mặt Diệp Hạ tái nhợt, nhếch môi dưới: “Cậu định trả thế nào?”

"...Trả thế nào cũng được, nhưng nói trước, chút chuyện x/ấu xa trong đầu của cậu, lão tử không làm được."

Nhìn cậu ta lắc đầu cười không nói, tôi không nhẫn nại được: “Tôi nói này, cậu yên vị làm một thằng đàn ông, hoa khôi của trường đều có thể hẹn hò với cậu, cậu có nhất thiết phải làm như vậy không?”

"Thật ra hai chúng ta cũng có thể coi như là không đá/nh không biết nhau, nếu cậu không có suy nghĩ bi/ến th/ái như vậy, có lẽ chúng ta vẫn có thể là anh em."

Lời vừa dứt, Diệp Hạ trầm mặc rồi.

Một lúc sau, chỉ thấy cậu ta kìm nén nỗi đ/au mà đứng dậy.

Tôi lùi lại về sau hai bước, đúng lúc đang thắc mắc cậu ta muốn làm gì thì cậu ta lại cười nhẹ một cái, đưa tay về phía tôi:

"Xin lỗi, trước đây là tôi quá liều lĩnh. Dù sao loại chuyện này nhất định phải có sự đồng thuận của cả hai bên."

"Nhưng tôi và Trần M/ộ không phải như cậu nghĩ đâu, chúng tôi chỉ là bạn bè bình thường mà thôi."

"Đừng lo, nếu cậu không có ý gì thì từ giờ chúng ta sẽ chỉ là huynh đệ thôi..."

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Ta có con dao thiến lợn, ai không nghe lời ta thiến kẻ đó

Chương 13
Giới thiệu: Trần Kiều Kiều xuyên không thành con gái của một đồ tể, năm tuổi học nghề thiến heo, tám tuổi dùng một dao khiến ông nội phải ghi lòng tạc dạ, mười tuổi khiến cha phải tu tâm dưỡng tính, mười sáu tuổi lại trừng trị gã hôn phu lừa hôn. Từ đó, nàng mở tiệm "thiến heo", giúp Lai Đệ thoát khỏi bạo hành gia đình, hỗ trợ tiểu thư họ Lý dạy dỗ gã chồng ở rể, vạch trần chiêu trò thao túng tâm lý cho phu nhân Thừa tướng, thậm chí thâm nhập vào cung đình, phò tá công chúa lên ngôi hoàng đế. Từ chốn thôn quê đến kinh thành, nàng dùng một con dao chém sạch những bất công trên đời, cuối cùng được ban tặng kim bài "Phụng chỉ thiến heo", trở thành một nữ quan huyền thoại. Truyện sảng văn, nữ cường, báo thù lật ngược thế cờ, tình tiết liền mạch, lôi cuốn.
Nữ Cường
19