Từ hôm đó, tôi rơi vào vòng lặp tử thần.

Có vô vàn cách ch*t.

Vấp ngã giữa đường phẳng, cây bút rơi xuống đúng tư thế, ngòi bút đ/âm thẳng vào giữa trán; chiếc cúp nặng nhất trên giá trưng bày đổ sập xuống, đ/ập chính x/á/c vào đỉnh đầu tôi; tránh thang máy để đi thang bộ, tôi lại bước hụt chân, lăn xuống 20 bậc rồi g/ãy cổ ngay tại chỗ; vào phòng nước pha cà phê, lò vi sóng phát n/ổ, tôi bị th/iêu sống; đồng nghiệp hiền lành đang làm việc đột nhiên nổi đi/ên, cầm d/ao rọc giấy múa may, động mạch cổ của tôi bị c/ắt đ/ứt, m/áu văng xa cả mét.

Tôi rơi vào trạng thái suy sụp và tuyệt vọng.

Ch*t thảm từng lần, tái sinh từng lần.

Dù nỗ lực tránh được nguyên nhân ch*t trước đó, tôi vẫn sẽ gặp phải nguyên nhân ch*t khác.

Mỗi lần mở mắt sau khi ch*t, điện thoại luôn hiển thị 9 giờ đúng, bên tai văng vẳng giọng Lê Thiên Tuyết hỏi tôi có phải thức đêm hay không.

Cứ thế lặp đi lặp lại.

Không có ngoại lệ nào.

Tôi từng bình tĩnh, cũng từng đi/ên lo/ạn.

Nhưng khi báo cảnh sát, họ lại coi tôi là kẻ mất trí.

Tôi lao ra khỏi tòa nhà, chưa tới cổng đã ch*t.

Thử ngồi nguyên tại bàn làm việc cả ngày, không uống nước, không đi vệ sinh, thế mà bưu phẩm ở quầy lễ tân lại chui ra một con rắn, nó bò tới chỗ tôi, cắn một phát khiến tôi ch*t ngay lập tức.

Tôi từng thử t/ự s*t, biến bị động thành chủ động.

Nhưng vô dụng.

Vẫn cứ ch*t!

Trải qua cùng một ngày hết lần này tới lần khác!

Tôi như con giòi bị nh/ốt trong kén, vật vã tuyệt vọng.

Không hiểu vì sao phải ch*t, vì sao được tái sinh, vì sao không thể thoát khỏi tòa nhà này!

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Âm Thanh Báo Động

Chương 12
Mùa giao phối của tộc nhân ngư sắp kết thúc rồi, mà con đực mạnh nhất đảo Phỉ Thúy vẫn chưa tìm được bạn đời. Tuy hắn có thể săn được những con mồi nặng cả trăm cân, nhưng chưa bao giờ tham gia vũ hội cầu hôn của tộc hắn. Rõ ràng đây là một chú cá tội nghiệp, từ nhỏ đã tự sinh tự diệt nên không được "gia đình" dạy dỗ tử tế. Tôi dùng loa dạy hắn hát khúc cầu hôn, thậm chí còn mặc đuôi cá giả, lặn xuống đáy biển dạy hắn nhảy vũ điệu tình yêu. Chú cá này học nhanh lắm, còn bắt đầu biểu diễn cho tôi xem nữa. Thế nhưng, khi giáo sư hướng dẫn nhận được tài liệu tôi gửi về, ông ấy đã m/ắng tôi một trận vuốt mặt không kịp: "Đồ ngốc! Cậu không thấy hàm răng sắc lẹm, móng vuốt dài ngoằng với cái đuôi đầy sức mạnh kia của nó sao? Đó hoàn toàn không phải nhân ngư!" "Nó giống Siren trong thần thoại hơn. Nó có thể dễ dàng mổ bụng, móc tim cậu ra bất cứ lúc nào. Cách cầu hôn duy nhất của loài sinh vật này chính là b/ắt c/óc bạn đời như săn mồi vậy, rồi đem giấu vào một nơi không ai biết, cho đến khi bụng của đối phương đầy ắp trứng cá mới thôi." “Chạy đi! Mau chạy đi! Mau chạy đi!!!” Nhưng đã quá muộn rồi.
600

Mới cập nhật

Xem thêm