Lúc đang chuẩn bị kết ấn, đột nhiên có người ôm ch/ặt lấy tôi.

Tôi quay lại nhìn, là Tiêu Túc.

"Đừng, xin cô đừng làm con bé bị thương."

Tôi: "...Anh bị đi/ên rồi à? Nếu không ra tay ngay, người phải ch*t sẽ không chỉ có một mình anh thôi đâu."

Cùng lúc đó, rất nhiều tiền xu không biết từ đâu bay tới, đá/nh thẳng vào cơ thể q/uỷ của Tiêu Kỳ.

"Không!"

Tiêu Túc hét lên, chạy về phía Tiêu Kỳ.

Anh ta dang hai tay, dùng hết sức bình sinh muốn giữ lấy em gái.

Thế nhưng đã muộn rồi.

Cơ thể q/uỷ của Tiêu Kỳ dần dần tan biến, cuối cùng hóa thành một sợi khói đen, biến mất trong bóng tối vô tận.

Tôi nhặt tiền xu trên mặt đất lên, quan sát dưới ánh đèn xe.

Đột nhiên cánh tay tôi bị một người ôm lấy, lúc nhìn lại thì hóa ra là Lăng Thần, cô ta cọ nước mắt nước mũi vào tay áo tôi.

"Ái chà, quá kí/ch th/ích luôn, đại sư, tôi muốn đi theo cô, bao nhiêu tiền cũng được."

"Tôi đưa cho cô 10 vạn trước, bày tỏ thành ý."

Nói rồi, cô ta mò điện thoại trên người tôi, sau đó là một âm thanh vui tai vang lên.

"Đã nhận được 10 vạn tệ."

Tôi gi/ật gi/ật khóe miệng, thực sự không kìm được mà cong môi.

Người có tiền đều qua loa như thế này sao?

Tôi thích.

Còn Trịnh Hạ Bình mất tự nhiên nặn ra một nụ cười.

"Đại sư Nhất Ngôn, xin lỗi."

Tôi xua xua tay, tỏ ra không để ý, anh ta lại giống như thở phào, nói tiếp: "Trong sở còn mấy vụ án, có thể mời cô giúp đỡ không?"

"Ây ây ây, nói với tôi này, tôi giúp đại sư sắp xếp thời gian."

Lăng Thần bắt đầu tự mình lo liệu.

Tôi dường như nghe được một giọng nói vang lên bên tai: "Trợ lý của ngài, Lăng Thần đã trực tuyến."

Khi trở lại xe, tôi mới biết Tống Quốc Bình đã sợ đến ngất đi từ lúc Tiêu Kỳ xuất hiện.

Tôi nghịch đồng tiền xu trong tay, càng lúc càng cảm thấy quen thuộc.

Mãi đến khi tôi nhìn thấy dấu ấn đặc biệt in trên tiền xu.

Đó là dấu ấn thuộc về đạo quán chúng tôi, đ/ộc nhất vô nhị trên đời.

Tôi bỗng dưng cảm thấy sau lưng ớn lạnh.

Lẽ nào trong đạo quán có phản đồ?

Nhưng đồ đệ dưới trướng của sư phụ không nhiều, rốt cuộc là ai?

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Vừa Là Túc Địch, Vừa Là Vợ Yêu

Chương 17
Nhiệm vụ thất bại. Trước khi bị xóa sổ, tôi vẫn cố níu lấy một chút tự tôn cuối cùng mà hỏi hệ thống: "Tôi có thể nói cho nam chính biết thân phận thật của mình không?" "Hoàn toàn có thể." Tôi chậm rãi cởi bỏ quần áo, từng lớp từng lớp, rồi đứng thẳng trước mặt Lục Kính Nghiêu. "Xin lỗi vì đã lừa cậu. Thật ra... tôi là con gái." Lục Kính Nghiêu thoáng sững sờ. Sự kinh ngạc như tràn cả ra khỏi đáy mắt anh không cách nào che giấu được. Nghĩ cho cùng thì anh cũng đáng thương thật. Đấu đá với tôi bao nhiêu năm, tốn biết bao tâm huyết chỉ để vùi dập đối phương, cuối cùng mới phát hiện ra cái kẻ thù không đội trời chung của mình lại là... một cô gái. Trong ánh mắt vừa hoang mang vừa chấn động kia, tôi khẽ nhắm mắt lại và thản nhiên đón nhận cái chết đã được định sẵn. Thế nhưng, tôi đã không chết. Ngược lại, tôi còn một lần nữa quay lại thế giới này. Hệ thống dùng giọng điệu áy náy pha lẫn lấp liếm mà nói: "Sau khi cô chết, tiến độ nhiệm vụ bất ngờ tăng vọt. Chính vì vậy, để đền bù thiệt hại, chúng tôi quyết định cho cô một cơ hội sống lại." "Thân phận hiện tại của cô là một quý bà nhà giàu. Thuộc kiểu mẫu điển hình: chồng không về nhà, còn cô thì tha hồ tiêu xài gia sản." Tôi gật đầu tỏ vẻ hài lòng: "Tốt đấy, chẳng khác gì giấc mơ cả. À mà, ông chồng không về nhà của tôi tên gì thế?" Hệ thống đáp ngắn gọn với giọng điệu nhẹ như không: "Lục Kính Nghiêu."
490
2 Bên vực thẳm Chương 6
5 Ve Ngừng Tiếng Ve Chương 17
7 U U Lục Minh Chương 30.
8 Thịt Tiên Chương 15
9 Ba quy tắc Chương 11
12 Âm Trầm Châu Chương 15

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Giang Sơn Vì Hôn

Chương 12
Ta là bát hoàng tử giả ngốc để cầu sinh. Nào ngờ vì trò đùa của mấy vị hoàng huynh mà ta xông nhầm vào phòng của Cửu Thiên Tuế. Không những mạo phạm hắn, ta còn phát hiện ra bí mật lớn nhất của hắn. "Bí mật của ta đã bị điện hạ nhìn thấy rồi. Ngài nói xem, ta nên xử trí điện hạ thế nào đây?" Ta giả ngốc chứ đâu phải ngốc thật. Ta lập tức giả vờ ngây dại, định tìm cách bỏ chạy. Nào ngờ lại bị Cửu Thiên Tuế nhẹ nhàng bắt trở về. "Ta nghĩ điện hạ là người ngốc nên không so đo những chuyện này. Nhưng sau này nếu ta có việc cần tìm đến điện hạ, mong điện hạ có thể thương ta một chút, nghe rõ chưa?" Không nghe rõ thì sẽ mất đầu. Ta chỉ có thể rưng rưng gật đầu đồng ý. Chỉ là tên thái giám giả này thật sự quá đáng. Số lần hắn đến cung điện của ta còn nhiều hơn cả số lần hắn về nhà mình. Vì thế, nhân ngày cung biến, ta thu dọn chút vàng bạc châu báu, chuẩn bị trốn khỏi hoàng cung để nghênh đón tự do. Ai ngờ vừa trèo tường ra ngoài, quay đầu lại đã rơi thẳng vào lòng hắn. "Ta cứ tưởng điện hạ thật sự là một kẻ ngốc, không ngờ điện hạ nhà ta lại thông minh đến thế. Nếu đã vậy, hãy thu dọn cho tử tế rồi lên ngôi đi. Giang sơn này, coi như sính lễ ta tặng điện hạ." Khoan đã, ai muốn làm hoàng đế chứ?! Còn nữa, ai nói ta muốn lập hắn làm Hoàng hậu hả?!
Boys Love
Cổ trang
Đam Mỹ
120
Âm Châu Chương 12
Giếng Đổi Con Chương 7