Series Thiếu Nữ Địa Sư

Trống Da Người Tây Tạng - Chapter 6

13/04/2026 11:39

15.

Đêm ở vùng núi đặc biệt yên tĩnh, trăng dường như sát ngay đỉnh đầu, ánh sáng bàng bạc. Bóng cây chập chờn, xa xa vang lên tiếng gà gáy chó sủa lác đ/á/c từ nhà dân.

Tôi cúi đầu đi trên sân chùa, trong đầu rối bời toàn chuyện của Phương Lộ.

Cô ta dày công dẫn dụ Giang Hạo Ngôn đến tận Tây Tạng, rốt cuộc là có mưu đồ gì? Cô ta với con mụ phù thủy (Vu bà) ở Tân Cương kia, rốt cuộc có mối qu/an h/ệ gì?

Từ lúc rời Tứ Xuyên tới giờ, tôi cứ có cảm giác tất cả chuyện này đều... có bóng dáng của Xi Vưu đứng sau.

Giang Hạo Ngôn hôm nay hiếm khi im lặng. Hai chúng tôi gõ cửa xin trọ, một vị Lạt m/a ra tiếp, dẫn bọn tôi đến khu phòng khách bên cạnh.

Phòng nằm ở tầng hai. Tôi đặt ba lô xuống, tiến đến cửa sổ, cúi nhìn xuống dưới - chế* tiệt.

Trước cổng chùa, một chiếc xe con vừa dừng lại, ba người mặc áo cà sa bước xuống cùng với... Phương Lộ.

Dường như cảm nhận được ánh mắt tôi, cô ta đột nhiên ngẩng đầu nhìn lên. Tôi vội ngồi thụp xuống, tay kéo theo cả Giang Hạo Ngôn. Cậu ta chưa hiểu chuyện gì, cũng rạp người theo.

Tôi khẽ nói: “Phương Lộ đuổi tới rồi!”

“Má ơi!” Giang Hạo Ngôn lẩm bẩm ch/ửi nhỏ.

“Giờ sao đây?” Tôi quét nhanh khắp phòng.

Trong phòng chỉ có một chiếc giường gỗ, góc nhà là tủ gỗ cũ. Diện tích không lớn. Tôi lập tức mở cửa phòng, chạy sang gian đối diện.

Cửa sổ bên đó hướng Tây, đối diện là một mảnh rừng rậm. Tôi mở toang cửa sổ, tháo giày, giẫm vài dấu chân lên bệ cửa sổ, rồi tiện tay vớ lấy một vật gì đó ném xuống dưới.

“Keng!”

Một âm thanh chói tai vang lên, trong đêm yên tĩnh nghe đặc biệt rõ ràng.

Xong xuôi, tôi quay về phòng cũ, kéo Giang Hạo Ngôn chui xuống gầm giường.

Không ngoài dự đoán, chẳng bao lâu sau, trên cầu thang vọng lên tiếng bước chân dồn dập.

“Chúng nó chạy rồi! Mau đuổi theo!”

Hai người vội vàng lao xuống tầng. Phương Lộ bật đèn hành lang, vào kiểm tra căn phòng đối diện, rồi lại quay về phía cửa phòng tôi và Giang Hạo Ngôn...

16.

“Không ngờ đến ngay cả mộng cảnh của Yểm cũng bị nó phá được.” Một giọng già nua vang lên, nghe khàn khàn như cổ họng nhuốm khói nhang.

Phương Lộ khẽ hừ một tiếng đầy kh/inh miệt, “Cái đó mà cũng gọi là Yểm à? Chỉ là một con Yêu thú cấp cao hơn chút thôi, cách đẳng cấp chân chính của loài Yểm còn xa lắm. Tôi nói rồi, ít nhất phải tế bằng mười vạn nhân mạng mới có thể dưỡng thành một con Yểm thực thụ. Vậy mà mấy người quăng cái gì xuống giếng để ứng phó với tôi hả?”

“Thời nay không như xưa nữa... một mạng người giờ cũng quý lắm, huống hồ lại còn phải là... âm nhân.” Giọng ông lão nhỏ dần, thì thầm mấy câu rồi chậm rãi ngồi xuống chiếc ghế sô-pha bên cạnh.

Hai người họ vừa tán gẫu vừa che đậy mưu đồ, càng nghe tôi càng rợn tóc gáy.

Thì ra Phương Lộ chỉ là một h/ồn phách, và còn là tay chân của một kẻ tên là Hằng Nô.

Mà Hằng Nô ấy, là Đại vu sư của Xi Vưu, lần này đến Tây Tạng chính là để tìm cách phục sinh Xi Vưu!

Trước đây, ả suýt đã thành công. Không ngờ đúng lúc đó, triều đình nhà Đường liên hôn với Thổ Phồn, Công chúa Văn Thành được đưa sang Tây Tạng.

Không ai biết, Công chúa Văn Thành cũng là truyền nhân của Địa sư.

Nàng ấy từng bí mật lập nên mười hai ngôi chùa, bề ngoài là Phật tự, thực chất là Mười hai cây Định Đinh, phong ấn yêu nữ, trấn áp tà khí. Tranh thangka* vẽ lại Trấn M/a Đồ Tây Tạng hiện vẫn còn được trưng bày trong viện bảo tàng! (*Là một loại tranh cuộn truyền thống của Phật giáo Tây Tạng, mang tính nghi lễ, tâm linh và nghệ thuật rất cao.)

Bấy nhiêu năm nay, hậu duệ của tộc Xi Vưu vẫn ngấm ngầm trà trộn vào nội bộ Phật giáo, âm thầm tìm cách giải c/ứu Hằng Nô. Những pháp khí bằng xươ/ng người, da người kia - thật ra đều là tà khí, được chuẩn bị kỹ càng để phá vỡ pháp trận phong ấn.

Đúng là... một bàn cờ lớn!

Tôi siết ch/ặt nắm tay, lửa gi/ận bùng lên trong ng/ực. Đúng lúc đó, bỗng thấy chân ngứa ngứa, kèm theo tiếng “chít chít chít” quen thuộc.

Một con chuột bò ngang qua chân tôi, rồi thản nhiên chui vào dưới vạt áo Giang Hạo Ngôn, ngóc đầu lên ngay cổ áo.

Giang Hạo Ngôn rít mạnh một hơi, ánh mắt tôi vội ra hiệu: "Bình tĩnh!"

Nhưng con chuột chẳng có ý định dừng lại - nó lại chui ngược xuống, chạy thẳng về phía... hạ bộ của cậu ấy.

Giang Hạo Ngôn không nhịn nổi nữa, hét to một tiếng: “Mẹ nó!” Rồi lồm cồm trườn khỏi gầm giường.

Tôi tức đi/ên, cũng bò theo ra, m/ắng cậu ấy xối xả: “Đồ vô dụng!”

Phương Lộ thoáng ngạc nhiên liếc cậu ấy một cái, cười nhạt: “Giải đ/ộc cũng nhanh đấy nhỉ.”

Rồi cô ta ra hiệu bằng mắt với Lạt m/a già đứng bên cạnh, lập tức phun ra một tràng Tạng ngữ rối rắm như chú ngữ cổ xưa.

Ngay trước mặt tôi và Giang Hạo Ngôn mà bàn chuyện đối phó chúng tôi, lại còn dùng tiếng mà chúng tôi không hiểu nổi - khốn thật!

Giang Hạo Ngôn nhếch môi cười lạnh: “Không sao, Kiều Mặc Vũ, bọn mình dùng tiếng Anh mà nói chuyện - s/ỉ nh/ục bọn họ cho dễ.”

Một h/ồn m/a cổ xưa với một Lạt m/a già khú đế, chắc chắn không biết tiếng Anh.

“Jili-guala, I think jili-gulu, OK?”

Tôi im lặng một lúc, không nhịn nổi hỏi: “Có bao giờ cậu nghĩ... người bị s/ỉ nh/ục là tôi không?”

Phương Lộ bật cười, “Kiều Mặc Vũ, hắn đang nói bọn mày nên tách ra mà chạy đấy.”

17.

Tôi lạnh lùng hừ một tiếng. “Chạy cái gì? Đối phó với hai kẻ như các người, tôi - một Địa sư chân chính, lại cần phải trốn sao?”

Dứt lời, tôi giơ cao lệnh bài sét đ/á/nh trong tay. “Xem chiêu đây——!”

Phương Lộ theo phản xạ đưa tay che mặt. Tôi nhân cơ hội, nghiêng người né sang bên, lao vụt qua bên cạnh cô ta như một cơn gió, nhanh chóng phóng ra khỏi cửa. Giang Hạo Ngôn lập tức phối hợp, bám sát sau tôi như hình với bóng.

Hai chúng tôi phi như bay xuống cầu thang, tiếng hét gi/ận dữ của Phương Lộ vọng lên sau lưng: “Bắt lấy chúng nó!”

Phía Tây của chùa có một cánh cửa hông. Ban nãy, đám Lạt m/a truy đuổi chúng tôi chính là từ đó chạy ra. Cổng sân còn đang mở toang. Tôi và Giang Hạo Ngôn lao qua cửa, chui thẳng vào rừng.

Vừa bước vào rừng, chúng tôi lập tức giảm tốc. Trong rừng đã có một nhóm Lạt m/a đang lùng sục truy bắt. Tôi không dám manh động, tránh để đối đầu trực tiếp.

Đêm Tây Tạng, trăng như treo sát mặt đất, sáng đến rợn người. Tôi và Giang Hạo Ngôn nắm c.h.ặ.t t.a.y nhau, len lén tiến về phía mé rừng.

Khắp khu rừng này căng đầy cờ phướn, đủ màu sắc. Có lá bay phấp phới trên ngọn cây, có lá lại thả lỏng thòng lòng sát mặt đất. Chỉ cần lỡ chân, dẫm phải là té ngay.

Quả nhiên, Giang Hạo Ngôn không tránh kịp, vấp vào một dải cờ rá/ch, ngã khuỵu xuống, buột miệng rên khẽ một tiếng.

Tôi vội quỳ xuống bên cạnh, vừa tính đỡ dậy thì đ/ập vào mắt là một vật rất quen thuộc.

Tôi nhặt nó lên, giơ dưới ánh trăng soi kỹ - đó là một chiếc sọ người! Hai hốc mắt trống hoác đang gằm gằm nhìn tôi, bên trong còn có mấy con giòi đang ngọ ng/uậy bò ra.

Tôi rùng mình, ném cái sọ ra xa đầy gh/ê t/ởm.

“Là ai đó——Gambu?” Một giọng hét bằng tiếng Tạng vang lên phía trước.

Tôi và Giang Hạo Ngôn gi/ật b.ắ.n mình, vội đảo mắt tìm đường thoát. Tôi nhanh chóng chỉ tay vào thân cây bên cạnh, “Leo lên!”

Giang Hạo Ngôn gật đầu, chống tay vào thân cây, khom người xuống làm bệ cho tôi. Tôi không khách sáo, đặt chân lên vai cậu ấy, vừa leo vừa giữ thăng bằng.

Nhưng khi vừa trèo lên, tôi bỗng khựng lại.

Cái cây này... có gì đó không đúng.

Thân cây cực to, cách mặt đất tầm hai mét có ba nhánh lớn to bằng bắp chân người. Mà ngay chính giữa nơi các nhánh giao nhau, có một vật gì đó bị buộc bằng vải thô, lơ lửng lấp ló.

Tôi leo hẳn lên, ngồi xếp bằng trên nhánh cây. Giang Hạo Ngôn cũng đã chọn một cây khác gần đó để ẩn thân.

Ánh trăng bạc lạnh chiếu rọi, soi sáng vật kia rõ mồn một.

Đó là một chiếc hòm gỗ, cao chừng nửa người, cũ nát đến mức thân hòm thủng lỗ chỗ. Từ một lỗ hổng, một bàn tay xanh xám chui ra, bám vào mép hòm như muốn bò ra ngoài.

Bàn tay ấy... nhỏ hơn tay người bình thường, móng tay dài ngoằng, đầu ngón tay hơi cong lại - trông như một cánh tay trẻ con, nhưng đã... chế* từ rất lâu.

18.

Tôi gi/ật mình rụt cổ lại, cố gắng giữ bình tĩnh lên tiếng: “Người anh em, mượn chỗ của bạn ngồi ké một chút nhé...”

Câu còn chưa dứt, bàn tay kia đột nhiên vươn thẳng tới, bịt ch/ặt miệng tôi!

Một mùi hôi thối như x/á/c rữa xộc vào mũi khiến tôi suýt ngất tại chỗ.

Đúng lúc đó, dưới gốc cây vang lên tiếng bước chân dồn dập.

“Đại Vu sư nói bọn chúng chạy về hướng này, các vị có thấy gì không?”

“Tìm kỹ vào, cẩn thận, đừng quấy nhiễu vo/ng linh.”

Giọng nói dần xa, nhưng bàn tay kia lại bịt ngày càng ch/ặt. Tôi nín thở, lén lút thò tay vào balô, rút ra Thanh Đồng Thất Tinh Ki/ếm, rồi đ.â.m thẳng một ki/ếm vào trong khe hòm.

“Xoẹt—!”

Bàn tay lập tức rụt về như bị bỏng.

Tôi thở phào, cầm ki/ếm đ.â.m thêm hai nhát vào trong, bên trong liền lặng ngắt không động tĩnh gì nữa.

Đợi đám Lạt m/a rời khỏi khu vực, tôi nhảy xuống khỏi cây, rón rén bước về phía cây bên cạnh, hạ giọng gọi: “Giang Hạo Ngôn, mau xuống đây.”

“…Giang Hạo Ngôn? Không nghe thấy sao? Đừng nói là cậu ngủ quên đấy nhé?”

Tôi ngẩng đầu lên - rồi sắc mặt lập tức biến đổi.

Trên cành cây đối diện, không phải một cái thùng gỗ, mà là một đống chăn rá/ch nát được buộc lại, và một thằng bé con đang cưỡi trên người Giang Hạo Ngôn, tay siết ch/ặt cổ cậu ấy!

Giang Hạo Ngôn trợn trắng mắt, tay buông thõng vô lực bên người.

Tôi hốt hoảng, lập tức ném Thanh ki/ếm Thất Tinh lên — Lưỡi ki/ếm lướt qua người thằng bé, nó rú lên the thé, trốn thẳng vào đống chăn rá/ch.

Giang Hạo Ngôn rơi thẳng từ trên cây xuống.

“Khụ khụ khụ!” Cậu ấy gắng sức chống người dậy, thều thào: “Rời khỏi khu rừng này càng sớm càng tốt...”

“Chỗ này là phong tục đặc hữu của Lâm Chi, gọi là Mộc táng. Dân bản địa nhét xá* người vào thùng gỗ hoặc bọc vải, treo lên cây, đặc biệt là trẻ con.”

“Má nó, suýt nữa mình bị tiểu q/uỷ đó bóp chế*.”

Tôi ngẩng đầu nhìn lại. Quả nhiên, mỗi thân cây đều bị buộc một đống thứ kỳ dị, những cây to hơn thậm chí còn treo đến năm sáu cái hòm.

Theo phong tục địa phương, trẻ con chế* yểu được coi là linh h/ồn thuần khiết, treo chúng lên cây để mong rằng kiếp sau chúng sẽ lớn lên khỏe mạnh như cây đại thụ.

Chỉ tiếc, không phải cây nào cũng lành tính. Một số cây như Hòe cổ, âm khí cực nặng, treo vo/ng nhi lên đó chẳng những không siêu sinh, ngược lại còn hóa thành oán linh.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm