Bình tĩnh lại, ta mới nhận ra: "Ngươi dẫn ta tới, là muốn kí/ch th/ích hắn sao?"

Hạ Trần cười lạnh: "Hắn xứng sao?"

Hắn âm thầm nắm tay ta: "Trẫm muốn nói cho hắn, cũng nói cho tất cả mọi người, trẫm sắp lập hoàng hậu rồi."

Ta ngẩn người.

Phản ứng đầu tiên không phải niềm vui "nhiệm vụ hoàn thành, ta có thể đi rồi", mà là một nỗi thất vọng.

Tâm tình này rất phức tạp, tựa như năm đó tr/ộm uống rư/ợu của Hạ Trần.

Ban đầu là nồng, nồng đến nỗi nước mắt muốn trào ra. Sau đó là nỗi thất vọng nhè nhẹ. Không đậm, nhưng mãi không tan.

Ta mím môi: "Là ai?"

"Là ngươi."

Đối diện ánh mắt kiên định của Hạ Trần, phản ứng đầu tiên của ta là, hắn có phải bị tam hoàng tử kí/ch th/ích đến đi/ên rồi, bắt đầu nói nhảm không.

Có lẽ biểu cảm của ta quá hoang mang, Hạ Trần bổ sung: "Đừng hiểu lầm. Trẫm chỉ là không tin muội muội ngươi đã ch*t, muốn ép nàng xuất hiện."

Ta thành khẩn: "Hãy tin ta, ép không ra đâu."

Ta cũng không thể tự c/ứu chính mình được.

Hạ Trần sắc mặt không đổi: "Không sao, cứ phải thử một lần chứ."

Ta: "..."

Tốc độ hành động của Hạ Thần chưa bao giờ khiến người ta thất vọng.

Nhưng ta không ngờ hắn làm nhanh đến thế.

Đêm hôm đó ta đã nhận được lễ phục tân hôn.

Ta nhìn chằm chằm bộ lễ phục màu đỏ thắm, thêu chỉ vàng, đầu óc ta càng choáng váng.

Lý trí nói với ta, nên chuồn đi. Nhưng chân tựa như bén rễ, ôm bộ lễ phục ấy không nhúc nhích.

Tình cảm Hạ Trần dành cho ta, ta không phải không cảm nhận được.

Ta nhớ trước đây có tiền bối nói, thích một người, dù che miệng lại, tình ý cũng từ trong mắt tuôn ra.

Hạ Trần chính là như thế. Hắn như một con chó to x/á/c, toàn thân toàn ý dính lấy ta. Bất kể ta đang làm gì, chỉ cần ngẩng đầu, quay người, luôn có thể đối diện ánh mắt dịu dàng ấy.

Chính bởi lẽ đó, ta mới bỏ trốn.

Ta là nam nhân. Nếu Hạ Trần biết điểm này, ắt hẳn sẽ chẳng còn yêu ta nữa. Hắn chỉ nghĩ ta là kẻ lừa gạt bi/ến th/ái.

Lão hoàng đế trước kia cũng dùng th/ủ đo/ạn lừa dối để đưa mẫu phi của hắn vào cung, rồi khi tình cảm phai nhạt liền tà/n nh/ẫn vứt bỏ. Bởi thế, hắn c/ăm gh/ét nhất chính là sự lừa dối.

Trầm tư quá lâu, hệ thống gọi ta hai ba lần ta mới tỉnh lại.

Hệ thống nói với giọng điệu châm chọc: [Sao, kích động đến nỗi ngây người rồi?]

Ta ấm ức hồi lâu: "Hay là, ta vẫn nên nghĩ cách chạy trốn thôi."

Hệ thống: [Ngươi nói lời gì vậy? Nhiệm vụ của ngươi sắp hoàn thành rồi.]

"Nhưng Hạ Trần đâu có thích ta."

[Không phải ngươi thì là ai?]

"..." Ta c/âm như hến.

Hệ thống quả quyết nói: [Suy nghĩ nhiều làm gì? Ba năm trước ở cạnh hắn là ngươi, bây giờ nhớ mãi không quên cũng là ngươi.]

"Nhưng ta là..." Ta hồi lâu mới thốt ra: "Ta là nam nhân."

Ta là nam nhân. Nhưng Hạ Trần nhớ nhung khôn ng/uôi là tỳ nữ kia.

[Mặc kệ nam hay nữ, người bên cạnh hắn là ngươi, thế là đủ.] Hệ thống nói khá nhẹ nhàng: [Ngươi thử trước đi. Dù sao ta thấy ngươi đối với hắn cũng không phải không có tình cảm.]

Tôi bị nói trúng tim đen, cả mặt nóng bừng: "Ngươi, sao ngươi biết!"

Hệ thống m/ắng nhiếc lảm nhảm: [Ngươi từ nhỏ đã thích trốn việc. Khó khăn lắm mới đi làm nhiệm vụ, ch*t giả xong thì càng ngày càng sa sút. Ngươi tưởng ta m/ù sao!]

“Nếu hắn biết ta là nam nhân rồi gh/ét ta thì sao?"

Hệ thống im lặng một lúc rồi kh/inh bỉ: [Đã nói đến mức này rồi, ngươi còn... Ngươi có thời gian đi kiểm tra trí tuệ đi.]

"Ngươi nói cái gì?"

Hệ thống thở dài: [Nếu hắn chê ngươi, ta liền hủy diệt thế giới này. Khiến tiểu tử này tan xươ/ng nát thịt, được không?]

Lòng ta thắt lại: "Không được!"

Hệ thống: [... Rồi rồi rồi, chưa cưới mà đã bênh hắn rồi. Các ngươi tự chơi trò tình ái đi, ta không hầu nữa!]

Câu sau gi/ận dữ của hệ thống khiến ta không kịp phản ứng. Ôm hỉ phục quyết tâm.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Nếu tôi không mua vòng tay vàng, tôi sẽ chết.

Chương 16
Người yêu tôi bị ông nội anh ép thề trước mặt cả họ trong lúc hấp hối. Trong vòng 4 ngày phải mua cho tôi chiếc vòng tay vàng 100 gam làm sính lễ. Nếu không tính mạng tôi sẽ khó giữ. Bạn trai Châu Thần Vũ vỗ ngực hứa chắc như đinh đóng cột. Tang lễ ông cụ kéo dài 4 ngày. Chỉ còn 4 tiếng cuối cùng trước hạn chót, Châu Thần Vũ mới vội vàng đưa tôi đến tiệm vàng. Nhưng mẹ anh chạy đến ngăn cản. "Mua vòng được, nhưng con phải động phòng với Thần Vũ ngay bây giờ, không được dùng biện pháp bảo vệ!" "Sau đó chuyển khoản 2 triệu tệ cho Thần Vũ, ghi chú là tự nguyện tặng!" Tôi quay đầu bỏ đi. Châu Thần Vũ vội kéo tay tôi: "Đừng có tuỳ hứng thế, em không sợ chết sao?" Tôi giật tay lại, cười nhạt hỏi vặn: "Sao anh chắc chắn, người chết nhất định sẽ là em?"
3.63 K
3 Nhân Tình Chương 22
4 Cùng Em Sưởi Ấm Chương 10
7 Dỗ dành Chương 9
8 Không bỏ cuộc Chương 20
9 Mộng Ảo Ảnh Chương 18
11 Chụt một cái Chương 20

Mới cập nhật

Xem thêm