Sau ngày hôm đó, Chu Duật Hoài bỗng trở nên rất bận rộn, mấy ngày liền đều không về nhà.
Chu Bồi cũng bốc hơi
Chương 9:
khỏi thế giới, tôi lại trở về cảnh sống một mình.
Tranh thủ khoảng thời gian này, tôi chuẩn bị viết báo cáo thực tập mùa hè.
Tối hôm đó, cô bạn cùng phòng hỏi tôi: "Lớp mình tổ chức đi chơi trước khi nhập học, mọi người sẽ về trường sớm một tuần, cậu có tham gia không?"
Nếu là trước kia, chắc chắn tôi đã vui vẻ hớn hở thu dọn hành lý từ sớm rồi, nhưng bây giờ...
Nhớ đến bóng dáng của Chu Duật Hoài, tôi khẽ mỉm cười.
"Tớ hơi bận, mọi người cứ đi chơi đi."
"Cậu có vấn đề nha!"
Tôi gi/ật mình trước khứu giác nhạy bén của cô bạn: "Sao cậu biết?"
Cô ấy cười lớn đầy phấn khích: "Mau khai ra, có phải có đàn ông rồi không."
"Cũng không hẳn... chưa chính thức có được..."
"Học lớp mấy? Để tớ đi dò la giúp cậu cho."
"Người đi làm rồi... mấp mé ba mươi."
Cô bạn thân đột nhiên im bặt.
"Ứng Hứa à, cậu... tuyệt đối đừng có để mấy gã đàn ông lớn tuổi làm cho mờ mắt đấy nhé. Người ta ăn cơm còn nhiều hơn tụi mình ăn muối, cậu không phải là đối thủ của người ta đâu. Có tiền không?"
"Có."
"Cậu chắc chắn là cậu không bị bao nuôi đấy chứ?"
"..." Tôi ngượng ngùng gãi đầu: "Chắc là... chắc chắn không phải."
"Tớ khuyên cậu nên cân nhắc cẩn thận. Dù có mê mẩn đến đâu thì cũng nguy hiểm lắm đấy."
Cúp điện thoại, tôi chìm vào một nỗi ưu sầu sâu sắc.
Quả thực, những lời cô ấy nói không phải là không có lý.
Chu Duật Hoài lăn lộn kinh doanh bên ngoài bao năm, chỉ nội những người tôi biết thôi đã có một cô thanh mai trúc mã là Lâm Dĩ Kiều, vậy còn những người khác thì sao?
Đều là người trưởng thành cả rồi, làm sao có thể không dính líu đến chuyện đó cơ chứ?
Tối hôm đó, tôi đi tắm xong, điện thoại đúng giờ lại nhận được tiền bố mẹ gửi.
Tôi chẳng thèm nhìn lấy một cái, cứ thế nằm ườn trên giường lướt điện thoại.
Chỉ trong vài ngày ngắn ngủi, những tin đồn thất thiệt về tôi đã bị xóa sạch sành sanh.
Chưa đầy nửa tiếng sau, tôi buồn ngủ đến mức hai mí mắt cứ đá/nh nhau đôm đốp, dứt khoát tắt máy đi ngủ.
Bình thường, tôi có thói quen chỉnh điều hòa xuống nhiệt độ rất thấp.
Nhưng chẳng hiểu sao, đêm nay tôi lại bị nóng đến mức tỉnh giấc, trên người cứ như bị quấn thêm một lớp chăn bông.
Tôi đạp tung chăn ra, trở mình một cái, thấy nệm giường lún xuống một nửa.
Mở mắt ra, đã thấy Chu Duật Hoài đang ngồi bên mép giường, có vẻ như anh vừa mới về.
"Tỉnh rồi à?"
Cũng không biết có phải do ảo giác hay không, ánh mắt của Chu Duật Hoài đã vơi đi vẻ lạnh lùng, trông đặc biệt dịu dàng.
Tôi cựa quậy người: "Nóng quá... toàn mồ hôi..."
"Điều hòa hỏng rồi, em có muốn đi tắm không?"
Tôi lười nhúc nhích, rầu rĩ đáp: "Không muốn."
"Vậy tôi lau người cho em nhé?"
Tôi gật đầu, nhắm nghiền mắt lại.
Một lát sau, tôi cảm nhận được một chiếc khăn ướt với nhiệt độ vừa phải lướt qua cổ và tứ chi mình.
Tôi thoải mái đến mức chẳng muốn động đậy dù chỉ là một ngón tay, đành mặc kệ bản thân trôi lơ lửng trong trạng thái nửa tỉnh nửa mê.
"Sao bây giờ anh mới về?" Tôi lầm bầm trong miệng.
Động tác của Chu Duật Hoài khựng lại: "Em mong tôi về sao?"
Tôi không ngờ anh lại hỏi thẳng như thế, cơn buồn ngủ lập tức bay biến sạch.
Trong bóng tối, Chu Duật Hoài nhìn tôi chằm chằm, ánh mắt sâu thẳm như một vũng mực đậm đặc không thể hòa tan.
Bàn tay anh nhẹ nhàng đặt bên eo tôi, hơi ấm xuyên qua lớp váy ngủ, truyền đến không sót một phân nào.
"Cũng bình thường."
Chu Duật Hoài hồi lâu không nói gì.
Lần tiếp xúc ở khoảng cách gần như thế này trước đó, là lần tôi lén hôn anh.
Bầu không khí tràn ngập vẻ ái muội.
Nếu cứ tiếp tục thế này, chắc tôi sẽ mất trí mất.
"Em... đi vệ sinh chút..."
Khi đi lướt qua người Chu Duật Hoài, anh đột nhiên cất tiếng gọi tôi.
"Dạ?"
Không để tôi kịp phản ứng, Chu Duật Hoài đột ngột kéo tôi vào lòng, cúi đầu lấp kín môi tôi.
Tới thời khắc mấu chốt, tôi ngửa cổ lên, hít một hơi thật sâu: "Anh và Lâm Dĩ Kiều có mờ ám gì không?"
"Không có."
"Có chấp nhận bị kiểm tra đột xuất không?"
"Vô điều kiện chấp nhận."
"Thế lúc em cần người bầu bạn thì sao?"
"Thời gian riêng tư của tôi, đều là của em."
Chu Duật Hoài đáp lại vô cùng dứt khoát: "Còn yêu cầu gì nữa em cứ nói, tôi đều có thể đáp ứng."
"..."
Phải thừa nhận rằng, Chu Duật Hoài là tên "lão cầm thú" danh xứng với thực nhất mà tôi từng gặp.
Anh cất giấu hết thảy những vẻ mặt không đứng đắn của mình vào phòng ngủ, buông những lời khiến tôi phải đỏ mặt tía tai.
Anh kề sát tai tôi, nhẹ giọng hỏi:
"Lần dự tiệc rư/ợu trước, em nói muốn giấu chồng để tự đề cử mình cho tôi. Tôi có thể hiểu là, em muốn tìm tình nhân bên ngoài không?"
Tôi yếu ớt ngụy biện: "Tình nhân thì cũng là anh mà."
Chu Duật Hoài nhướng mày: "Cảm ơn nhé, tôi rất có ý thức tự giác của một gã tình nhân đấy. Nhìn giờ này, chắc anh chồng chính thức sắp về rồi nhỉ?"
"?"
Chu Duật Hoài siết ch/ặt lấy tôi: "Vậy tôi sẽ cố gắng rời đi trước khi anh ta về."
"Chu Duật Hoài! Anh đồ không biết x/ấu hổ..."