“Tin quảng cáo.”

Lâm Duyệt nhìn vẻ mặt đỏ ửng khả nghi của cậu, chậm rãi “ồ” một tiếng.

“Quảng cáo bây giờ thân mật thật.”

Tiếp theo là căn tin.

Món cá bị loại khỏi thực đơn liên tiếp một tuần.

Đồ cay giảm một nửa.

Món canh mỗi ngày đều đổi thành loại thanh đạm dễ tiêu hóa.

Có đồng nghiệp không chịu nổi, vừa gắp rau vừa than: “Gần đây căn tin công ty đổi sang phong cách viện điều dưỡng à?”

Người khác nói: “Tôi nghe nói là Cố tổng dặn.”

“Cố tổng ăn thanh đạm vậy sao?”

Bạch Miên cúi đầu uống canh, không dám ngẩng lên.

Lâm Duyệt ngồi đối diện nhìn cậu chằm chằm.

Bạch Miên bị nhìn đến mức mất tự nhiên.

“Cậu nhìn tôi làm gì?”

Lâm Duyệt chống cằm.

“Không có gì, chỉ cảm thấy gần đây cậu hơi giống trung tâm phong thủy của công ty.”

Bạch Miên sặc canh.

“Cái gì?”

“Cậu ho một tiếng, công ty có máy tạo độ ẩm. Cậu nhíu mày một cái, căn tin đổi thực đơn. Cậu ngủ gật trong họp, chiều hôm đó toàn bộ phòng ban được nghỉ sớm nửa tiếng.”

Lâm Duyệt càng nói càng chắc chắn.

“Bạch Miên, khai thật đi.”

“Cậu có phải cháu trai thất lạc nhiều năm của Cố tổng không?”

Bạch Miên đ/au khổ nghĩ, cháu trai gì chứ.

Nếu nhất định phải tính qu/an h/ệ, cậu bây giờ nhiều lắm chỉ là nhân viên nhỏ đang mang th/ai con của Cố tổng thôi.

Nhưng câu này đương nhiên không thể nói.

Cậu chỉ có thể gượng cười: “Cậu nghĩ nhiều rồi.”

Lâm Duyệt nhìn cậu với vẻ mặt “cậu cứ diễn tiếp đi”.

Buổi tối livestream, Bạch Miên mặc một chiếc váy bồng bềnh rộng hơn bình thường.

Váy màu kem nhạt, tay áo phồng, phần eo được thiết kế rộng rãi, vừa hay che đi chút thay đổi rất nhỏ trên bụng cậu.

Nhưng khán giả vẫn tinh mắt.

“Miên Miên dạo này thích phong cách công chúa rộng rãi à?”

“Có phải được anh G nuôi b/éo không?”

“Sao tôi thấy em ấy tròn mềm hơn trước nhỉ, đáng yêu quá.”

Bạch Miên cười gượng.

“Gần đây ăn hơi nhiều thôi.”

Bình luận lập tức trêu:

“Anh G, anh nghe thấy chưa? Miên Miên nói ăn nhiều, mau chịu trách nhiệm.”

Tài khoản G xuất hiện rất đúng lúc.

Một loạt quà tặng n/ổ tung màn hình.

Tên quà tặng lần này càng kỳ quái hơn.

“Sữa bột cao cấp.”

“Gối ôm omega.”

“Nôi em bé.”

“Xe đẩy trẻ sơ sinh.”

Bạch Miên nhìn hiệu ứng quà tặng, suýt tắt livestream tại chỗ.

Khán giả cười đi/ên.

“Anh G đi/ên rồi à?”

“Đại gia ba ba đã bắt đầu chuẩn bị làm ba thật sao?”

“Miên Miên, em nhìn mặt mình đi, đỏ như sắp bốc hơi rồi.”

Bạch Miên nghiến răng, cố giữ nụ cười.

“Anh G chỉ là… chỉ là thích trẻ con thôi.”

G nhắn: “Ừ.”

Bạch Miên vừa thở phào.

Giây tiếp theo, G nhắn tiếp: “Thích con của em.”

Bạch Miên: “…”

Khán giả: “A a a a a!”

Bạch Miên đỏ mặt đến mức cổ cũng nóng bừng, hốt hoảng cúi đầu uống sữa.

Cậu càng che giấu, bình luận càng cười dữ hơn.

Nhưng kỳ lạ là giữa tiếng cười ồn ào ấy, Bạch Miên lại không thấy khó chịu như trước.

Có lẽ vì cậu biết, người đang dùng tài khoản G ngồi ở đầu bên kia màn hình không phải một ông chú kỳ lạ nào đó.

Mà là Cố Hành.

Là người sẽ lạnh mặt bảo cậu ăn cơm.

Là người sẽ im lặng đặt th/uốc lên bàn cậu.

Là người không hỏi cậu vì sao giấu chuyện mang th/ai, chỉ hỏi cậu khó chịu lắm không.

Bạch Miên cúi đầu, khẽ đặt tay lên bụng qua lớp váy rộng.

Trong một khoảnh khắc rất ngắn, cậu bỗng nghĩ, nếu người ấy thật sự thích mình thì tốt biết bao.

Nhưng ý nghĩ ấy vừa xuất hiện, đã bị chính cậu vội vàng đ/è xuống.

Không được nghĩ.

Người như Cố Hành có thể chịu trách nhiệm, có thể chăm sóc, có thể vì đứa bé mà đối xử tốt với cậu.

Nhưng thích thì khác.

Bạch Miên không dám tự mình đa tình.

Nhưng giấy không gói được lửa.

Người đầu tiên châm lửa là Hạ Nhiên.

Từ sau buổi tiệc offline, Hạ Nhiên luôn nhìn Miên Miên không vừa mắt. Cô ta thấy tài khoản G liên tục tặng quà, thấy nền tảng ưu ái đẩy phòng live Miên Miên lên bảng đề xuất, càng nghĩ càng tức.

Một streamer mới, không hát hay hơn cô ta, không nhảy giỏi hơn cô ta, thậm chí ngay cả mặt cũng thường xuyên che che giấu giấu, dựa vào đâu mà nổi nhanh như vậy?

Cô ta bắt đầu lén điều tra.

Cuối cùng, cô ta phát hiện Miên Miên là nam.

Bài bóc phốt được tung ra vào một tối cuối tuần.

“Streamer nữ Miên Miên thật ra là đàn ông giả gái, chuyên lừa tiền fan đại gia.”

Bài viết kèm theo ảnh Bạch Miên trong buổi tiệc offline, ảnh cậu tan làm ở Cố thị, thậm chí còn có vài ảnh cậu không trang điểm.

Phòng live của Miên Miên n/ổ tung.

Có người m/ắng cậu l/ừa đ/ảo.

Có người nói cậu gh/ê t/ởm.

Có người lại bênh vực, nói cậu chưa từng khẳng định mình là nữ, chỉ nói mình cosplay.

Nhưng giữa biển bình luận hỗn lo/ạn, những lời khó nghe vẫn giống như kim nhọn, từng câu từng câu đ/âm vào mắt Bạch Miên.

“Lừa tiền gh/ê thật.”

“Đàn ông giả gái câu đại gia, đúng là biết ki/ếm tiền.”

“Anh G chắc bị lừa thảm rồi.”

“Không biết đại gia nhìn thấy mặt thật của streamer nhỏ nhà mình có buồn nôn không.”

Bạch Miên nhìn bình luận dày đặc, tay lạnh toát.

Điều cậu sợ nhất vẫn xảy ra.

Cậu không dám livestream nữa.

Cũng không dám đi làm.

Cậu gửi đơn xin nghỉ phép, tắt điện thoại, trốn trong phòng Tô Lạc.

Cố Hành tìm đến vào tối hôm sau.

Bạch Miên nghe tiếng gõ cửa, không dám mở.

Cố Hành đứng ngoài cửa, giọng rất thấp.

“Bạch Miên, mở cửa.”

Bạch Miên ôm bụng, mắt đỏ lên.

“Cố tổng, anh về đi.”

“Em không sao.”

Ngoài cửa im lặng một lát.

Sau đó Cố Hành nói: “Em không sao, vậy con cũng không sao à?”

Bạch Miên cứng đờ.

Anh biết rồi.

Cố Hành đưa Bạch Miên đi kiểm tra.

Suốt đường đi, anh không trách cậu một câu, chỉ im lặng nắm tay cậu.

Càng như vậy, Bạch Miên càng bất an.

Cậu nghĩ, Cố Hành chắc chắn chỉ vì đứa bé.

Dù sao alpha cấp S như anh, muốn omega nào mà không có?

Còn cậu chỉ là một nhân viên nhỏ.

Vừa nghèo, vừa giả gái livestream ki/ếm tiền, bây giờ còn bị toàn mạng m/ắng.

Cố Hành không nói thích cậu.

Cố Hành chỉ hỏi bác sĩ: “Con có sao không?”

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm