Giữa tiếng ồn ào, các cán bộ lớp nhìn nhau. Lớp phó học tập và lớp phó thể dục lẳng lặng khóa ch/ặt cửa ra vào và cửa sổ.
Lớp trưởng thu lại vẻ dịu dàng thường ngày, nghiêm túc dặn dò mọi người: “Các cậu nhớ nhé, chuyện tối nay không được tiết lộ cho ai, đặc biệt là bí mật của Trần Hoa... ơ, không đúng, là Chu D/ao. Sau này, cô ấy là Chu D/ao, đừng gọi lung tung nữa.”
“Ngoài ra, Chu D/ao giúp chúng ta là vì tình nghĩa, không phải là trách nhiệm. Những hệ thống này nghe đã thấy kỳ lạ, không cẩn thận là ch*t. Mọi người đừng đẩy hết trách nhiệm cho cô ấy. Chúng ta phải nghe lời, làm theo yêu cầu của Chu D/ao. Đồng thời, chúng ta cũng phải thay phiên nhau giúp Chu D/ao ôn bài, để cô ấy đạt kết quả tốt.”
Cả lớp đồng thanh hưởng ứng: “Đoàn kết một lòng, đ/á/nh bại hệ thống, lớp A1 thề không làm nô lệ!”
Thật là… “trẻ trâu” và “thật muốn độn thổ”, nhưng mà tôi lại rất thích.
10.
Những thiếu niên tràn đầy trí tưởng tượng, thảo luận rất lâu cho đến khi đội bảo vệ trường đến thúc giục.
Chúng tôi đành phải ai về nhà nấy, dưỡng sức để hai ngày nữa bắt đầu cuộc chiến phản công chống lại lớp B.
Đừng hỏi tại sao, vì hôm nay tôi đã dùng hết linh lực để c/ứu ông bà nội, cần hai ngày sau để hồi phục đủ 100%.
Trong thời gian hồi phục, việc quan trọng nhất là học bài. Thẩm Thừa Phong cứ như bị “lên đồng”, chỉ cần thấy tôi thở thôi là anh ta lại đưa cho tôi một xấp đề thi với khuôn mặt lạnh như tiền: “Làm đi, làm xong tôi sẽ giảng lại những câu sai cho cậu.”
Đúng là học sinh lớp 12 có khác!
Trong lúc tôi vùi đầu vào làm bài, thời gian trôi qua, đến hai ngày sau. Lớp phó thể dục lén lút khóa ch/ặt cửa ra vào và cửa sổ, mọi người tụ tập lại chỗ Thẩm Thừa Phong.
Đầu tiên là giải quyết hệ thống Hoán Đổi Vận Mệnh mà Tiêu Hằng đã khóa định lên người Thẩm Thừa Phong.
Ban đầu, các bạn đề nghị giải quyết hệ thống trên người tôi trước, nhưng tôi đã nhường cơ hội này cho Thẩm Thừa Phong. Bởi vì hoàn cảnh của người nhà anh ta không tốt, anh ta cần được giúp đỡ hơn.
Cả lớp sau khi bàn bạc đã quyết định sử dụng chiêu đ/ộc của tôi. Không tiêu diệt hệ thống, mà chuyển hệ thống, để Tiêu Hằng, kẻ sở hữu hệ thống, phải chịu sự phản phệ.
Ban đầu, lớp phó thể dục đề xuất: “Hay là chuyển hệ thống trên người Thẩm Thừa Phong cho chó mèo hoang. Những con vật lang thang thì vận mệnh chắc chắn không tốt, cũng không có suất học bổng hay thi Đại học. Lúc đó xem Tiêu Hằng phải làm sao, hê hê.”
Lớp trưởng lập tức bác bỏ: “Chó mèo hoang cũng vô tội, tự dưng bị Tiêu Hằng hoán đổi mệnh cách.”
Lớp phó học tập nhếch mép cười, vẻ mặt đầy thâm ý: “Theo mình thấy, hay là chuyển cho tội phạm bị truy nã đi!”
Cả lớp nhất trí tán thành, tôi cũng cười đến muốn gập người. Chiêu này hay thật, vừa có thể giúp cảnh sát, vừa có thể tức c.h.ế.t Tiêu Hằng.
Lúc này, trước mặt chúng tôi là một chiếc điện thoại, trên màn hình đang hiển thị một thông báo về tội phạm bị truy nã. Mọi người vừa phấn khích vừa hồi hộp hỏi tôi: “Có được không?”
Tôi tự tin mỉm cười, khẽ nhúc nhích ngón tay, toàn bộ linh lực trong cơ thể lan tỏa, khóe môi khẽ cong lên: “Hệ thống Hoán Đổi Vận Mệnh của Tiêu Hằng, hãy khóa định lên người tội phạm bị truy nã tên là Trần Cường, và trước khi kỳ thi Đại học kết thúc, đừng cho hắn và hệ thống của hắn biết.”
Về Ngôn Linh Thuật, tôi nhận thứ hai, không ai dám đứng thứ nhất. Tôi nhất định sẽ thành công.
11.
Năm phút sau, điện thoại của Thẩm Thừa Phong reo lên, giọng mẹ anh ta nghẹn ngào vì vui mừng: “Thừa Phong, ba con tỉnh rồi!”
Hiệu quả này quả thực là tức thì.
Còn về chị gái và suất học bổng của anh ta, ngày mai cũng sẽ có tin tốt. Dù sao thì người quản lý những việc này, buổi tối cũng phải ngủ.
Khuôn mặt lạnh lùng của Thẩm Thừa Phong lần đầu tiên nở nụ cười, anh ta nhanh hơn cả lớp phó thể dục, tranh việc đưa tôi về nhà.
Ánh đèn đường kéo dài bóng anh ta, đôi mắt của chàng trai vừa dịu dàng vừa chân thành: “Trần Hoa, thật sự cảm ơn cậu rất nhiều…”
Tôi cười trêu chọc: “Chưa gọi Chu D/ao, trừ một điểm, ngày mai tôi sẽ mách lớp trưởng.” Nói xong, tôi chắp tay sau lưng, bước nhanh về phía trước.
Có thể giúp đỡ những người bạn này, tôi cũng rất vui. Ý nghĩa của cuộc đời, không chỉ có trả th/ù. Có lẽ, đây là lý do ông trời để tôi xuyên qua các thế giới.
Thẩm Thừa Phong đuổi theo, dường như còn muốn nói gì đó, nhưng lại bị ngắt lời.
Một đám người xuất hiện từ góc hẻm, nhìn kỹ lại, chính là đám học sinh lớp B. Tất cả đều say xỉn, chặn đường chúng tôi.
Giang Tòng Tuyết mỉa mai: “Ồ, đây chẳng phải là bạn học đứng đầu lớp chúng ta, Chu D/ao sao? Sao mày còn rảnh rỗi đi yêu đương với 'Học thần' lớp A1, không lo đi nhặt x/á/c ông bà nội mày à?”
Cô ta vẫn không biết rằng hệ thống Dùng Mạng Đổi Điểm của cô ta giờ chỉ khóa định lên một mình tôi.
Tiêu Hằng liếc xéo tôi một cái, trong cơn say, hắn ta nói với vẻ ngông cuồ/ng: “'Học thần' gì chứ, tao nhổ vào! Chẳng phải vẫn trở thành bia đỡ đạn cho tao thôi sao? Xem một đứa con gái tao đã chán làm bảo bối, phế vật đúng là đi với phế vật! Chu D/ao, cú đ/á hôm trước mày dành cho tao, tao vẫn nhớ đấy, hôm nay tao trả lại mày!”
Thẩm Thừa Phong lập tức chắn trước mặt tôi, anh ta cao hơn Tiêu Hằng hẳn nửa cái đầu, nhìn xuống hắn ta, giọng nói lạnh lùng: “Xin lỗi Chu D/ao.”
Tiêu Hằng ôm lấy Giang Tòng Tuyết cười ha hả: “'Học thần', muốn anh hùng c/ứu mỹ nhân à, mày biết đ/á/nh nhau không? Anh mày dạy cho!”
Thẩm Thừa Phong chỉ lẳng lặng nhìn hắn ta, lặp lại: “Xin lỗi.”
Tiêu Hằng hoàn toàn bị chọc gi/ận, xách một thanh sắt, loạng choạng nện về phía chúng tôi.