16

Nửa giờ sau, tôi bị Lục Chu Dã lái xe đưa đến một trang viên.

Ở trên bãi cỏ có một khu vực rất nổi bật.

Những bông hoa hồng trắng tinh khiết phủ đầy đất.

Từ chỗ chúng tôi đứng mãi cho đến sân khấu, hai bên giăng những sợi dây dài.

Trên những sợi dây đó treo đầy ảnh của tôi.

Đều là ảnh do Lục Chu Dã chụp lén, góc độ nào cũng có.

Cho dù tôi là người ng/u cũng nhận ra được, trong khoảng thời gian này Lục Chu Dã vẫn luôn bận rộn để làm gì.

Tôi x/ấu hổ, sờ sờ sống mũi.

Lục Chu Dã kéo tôi đến sân khấu.

Hai bên không có khán giả, cậu ấy có chút sốt ruột.

“Cảnh đẹp thế này lại chẳng có ai chứng kiến."

“Nếu sau này em lại thay đổi ý định, thì ngay cả một người để tôi kể khổ cũng không có.”

“Thẩm Thính Lan, là em trêu chọc tôi trước, nếu đã trêu chọc vậy thì phải trêu chọc đến cùng. Được không?”

Tôi không nhớ khi nào mình đã trêu chọc cậu ấy?

Lục Chu Dã nhận ra sự nghi hoặc của tôi, cậu ấy hắng giọng một cái.

“Lần đầu tiên tôi nghe thấy giọng em là ở quán net, trong nháy mắt tôi đã có phản ứng…”

Khốn khiếp, cậu ấy quả nhiên vẫn là Lục Chu Dã miệng lưỡi hàm hồ.

Khoan đã, làm sao cậu ấy lại nghe thấy giọng tôi ở quán net?

Cậu ấy không phải là thông qua Ôn Thanh mới quen tôi sao?

Chắc chắn có chuyện gì tôi chưa biết.

Lục Chu Dã lại nhìn thấu tôi.

Tôi chưa kịp hỏi, cậu ấy đã trả lời luôn.

“Lần đầu tiên tôi gặp em là ở quán net em làm thêm. Lúc đó tôi cãi nhau với gia đình, bỏ nhà ra đi. Quán net chỗ các em không cần chứng minh thư, bố tôi không thể tìm được tôi. Tôi ở đó chơi mấy ngày liền. Ngày đầu tiên, em giúp tôi pha mì, lúc đó tôi đã cảm thấy tại sao có thể có chàng trai lớn lên xinh đẹp thế. Ngày thứ hai, khi em quét dọn, bảo tôi nhấc chân lên. Đó là lần đầu tiên em nói chuyện với tôi, một thoáng thôi, tôi đã… Sau đó tôi dò hỏi ông chủ em về hoàn cảnh của em."

“Mọi chuyện sau đó, em biết rồi đấy.”

Tôi biết thấy sắc nảy lòng tham.

Nhưng đây là lần đầu tôi nghe ai đó nói, vì giọng nói mà thích một người.

Ngày đó tôi còn từng chê bai Lục Chu Dã với ông chủ.

Tôi nói: “Cũng không biết là tên c/ôn đ/ồ học trường nào, không học hành gì, suốt ngày lêu lổng ở quán net ăn no chờ ch*t.”

Hóa ra lại là thái tử gia Lục thị.

Haha, tôi mới là kẻ ngốc.

Nói xong, một nụ hôn bất ngờ hạ xuống trán tôi.

Lục Chu Dã nói: “Thẩm Thính Lan, nếu em bằng lòng muốn ở bên tôi, thì hôn tôi đi."

“Nếu không muốn, thì trả lại nụ hôn vừa rồi cho tôi.”

Quả thật không hổ danh là mấy đời làm kinh doanh.

Tính toán thật sự rất tinh vi.

Tôi ngẩng đầu lên, nhẹ nhàng cắn nhẹ môi dưới của Lục Chu Dã.

Gió thổi qua, tôi kiễng chân lên thì thầm bên tai cậu ấy.

“Lục Chu Dã, em bằng lòng.”

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mượn Âm Hậu

Chương 5
Thi thể con trai ta được vớt lên từ hồ nước, phình trương bạc trắng. Phu quân che chắn biểu muội phía sau, đau lòng chỉ trích ta: "Tất cả là do ngươi quá nuông chiều hắn! Thằng nghịch tử ngỗ nghịch này dám đẩy Vương phủ Thế tử xuống nước, nay vì sợ tội mà trượt chân, đích thị tự chuốc họa!" "Để dập tắt cơn thịnh nộ của Vương phủ, bảo toàn Hầu phủ, thằng nghịch tử này không được nhập tổ táng, ném thẳng ra bãi tha ma cho xong." Biểu muội núp trong lòng hắn, khóe miệng nở nụ cười đắc ý. Ta không khóc lóc, chỉ lạnh lùng nhìn đôi nam nữ bất lương cùng thi thể bé nhỏ dưới đất. Khẽ cười lạnh, Bùi Chính vì muốn đưa ngoại thất và con riêng lên ngôi, đã cố tình hãm hại đứa con đích tôn, bịt miệng con ta đến chết rồi quẳng xuống hồ. Nhưng nàng không biết, đứa trẻ này là âm sinh tử, do liệt tổ liệt tông nhà Bùi cầu khẩn mới có được. Một chiêu của hắn, đã chặt đứt dòng máu duy nhất của Bùi gia.
826
4 HẠT ĐẬU NHỎ Chương 14
7 Làm Kịch Chương 10

Mới cập nhật

Xem thêm