11
Hai người ngủ ở hai phòng.
Mãi đến khi chắc chắn tôi sẽ không khóc nữa, Hạ C/âm mới rời đi.
Tôi nằm trên giường.
Lăn qua lăn lại mãi không ngủ được.
Sau khi rời khỏi Hạ C/âm.
Tôi từng ngủ giường tầng.
Từng ngủ ngoài đường.
Từng ở trong căn phòng hai trăm tệ một tháng không có cửa sổ, cửa ra vào hỏng hóc, trời mưa còn dột.
Thế mà tôi vẫn ngủ được.
Giờ trở về đây.
Rõ ràng mọi thứ đều giống hệt ngày xưa.
Tôi lại không tài nào ngủ nổi.
Lăn qua trở lại.
Trong đầu chỉ toàn là ngày tôi rời đi.
Khi ấy Hạ C/âm ngồi trên sofa.
Vẻ mặt mệt mỏi.
Điện thoại của anh đã reo liên tục suốt hai ngày.
Tôi hỏi anh có chuyện gì.
Anh chỉ nói là vấn đề nhỏ của công ty.
Anh đã nói dối.
Nếu chỉ là vấn đề bình thường.
Anh sẽ không căng thẳng đến như vậy.
Trong tay anh vẫn cầm điện thoại.
Tôi ngồi xổm gi/ữa hai ch/ân anh.
Ngẩng đầu nhìn anh.
Giữa chân mày anh nhíu ch/ặt.
Vậy mà vẫn dành ra một tay xoa đầu tôi.
Tôi ôm lấy eo anh.
Nghiêng người hôn anh.
Anh chỉ vào điện thoại.
Ý bảo đang bàn công việc.
Tôi không chịu.
Cố chấp nhìn anh.
Từ trước tới giờ anh luôn hết cách với tôi.
Anh che ống nghe lại.
Mặc cho tôi hôn.
Tôi ghé sát tai anh, khẽ nói:
"Hạ C/âm, em yêu anh. Yêu anh rất rất nhiều."
Thật sự rất yêu anh.
Nhưng em phải đi rồi.
Không chỉ đi.
Em còn lừa anh rằng mình xuống dưới m/ua khoai lang nướng.
Rồi lấy đi năm mươi hai tệ tiền mặt cuối cùng trong ví anh.
Tôi tệ như vậy.
Mà anh vẫn tốt đến thế.
Nghĩ tới đó.
Tôi lại muốn khóc.
Tôi đẩy cửa phòng anh ra.
Ôm chiếc gối trong lòng.
Tỏ vẻ đáng thương.
"Lát nữa có thể trời sẽ mưa."
"Em sợ."
"Em muốn ngủ với anh."
Nói dối đấy.
Một tuần tới căn bản sẽ không có mưa.
Giống như việc tôi thích anh.
Sợ bị từ chối nên luôn ki/ếm đủ mọi lý do để bám lấy phòng anh.
Có cô gái nào theo đuổi anh.
Tôi đều nghĩ cách phá hỏng.
Anh uống say.
Tôi nhân cơ hội cưỡng hôn.
Sáng hôm sau còn làm lo/ạn đòi anh chịu trách nhiệm.
Anh hiểu hết những tâm tư nhỏ bé của tôi.
Nhưng chưa từng vạch trần.
"Được."
Anh vừa đưa tay ra.
Tôi đã lập tức nhào lên giường.
Rúc vào lòng anh.
Đây mới là tất cả những gì tôi quen thuộc.
"Anh."
Tôi gọi anh.
"Em nhớ anh lắm."
"Rất rất nhớ anh."
Anh bật cười.
Ôm tôi ch/ặt hơn.
"Lần nào làm sai chuyện cũng dùng chiêu này."
Mới không phải.
Em thật sự rất nhớ anh.
Một lúc sau, anh hôn nhẹ lên cổ tôi.
"Tôi cũng rất nhớ em."
12
Sau khi được Hạ C/âm thu m/ua.
Công ty nhỏ ban đầu lập tức phát triển mạnh.
Một diễn viên vô danh như tôi.
Lần đầu tiên được trải nghiệm cảm giác kịch bản nhiều đến nhận không xuể.
Hai trăm bộ.
Chọn đến hoa cả mắt.
Dư Kiều đứng bên cạnh tặc lưỡi.
"Hạ tổng đã nói ra ngoài rồi."
"Cậu thích kịch bản nào, anh ấy sẽ đầu tư kịch bản đó."
"Nghĩ lại trước đây chúng ta gõ cửa từng nhà."
"Người ta đến cơ hội thử vai cũng chẳng cho."
"Bây giờ thì hay rồi."
"Từng người từng người chủ động tìm tới cửa."
Tôi nghiêng đầu.
"Vậy có phải tốn rất nhiều tiền không?"
Dù sao trước kia...
Tôi cũng đã tiêu của Hạ C/âm rất nhiều tiền rồi.
Tôi ôm một chồng kịch bản về nhà thì Hạ C/âm đang nấu cơm.
Những năm được anh nuôi, tôi gần như không đụng tới đồ ăn bên ngoài.
Bởi vì chẳng ai nấu ngon bằng Hạ C/âm.
Về sau tôi ngoan ngoãn hơn rồi.
Có cơm ăn đã là tốt lắm.
Trong lòng có chuyện, đến cả ăn cơm cũng chậm chạp, mất tập trung.
Tôi chọc nát miếng đậu phụ thứ ba.
Hạ C/âm trực tiếp lấy bát cơm của tôi đi.