Cũng may là liều lượng th/uốc tôi cho Trình Trú uống không nhiều.
Nó tự xoay xở vài lần là th/uốc cũng giải.
Chỉ là ánh mắt nó nhìn tôi hơi lạ.
“Nhìn cái gì mà nhìn?”
“Mày nh/ốt em trai tao ở đâu rồi?”
Trình Dạ đang ở tầng hầm bên cạnh.
Tôi cố tình trêu nó: “Trên giường tao.”
“Trình...” Trình Trú lẩm bẩm: “Là mày và nó... làm chuyện đó sao?”
Tôi gi/ật mình.
Ch*t dở.
Sao nó lại nghe thấy chứ.
Trình Trú mắt rực lửa: “Trình Dạ còn nhỏ, có gì thì nhắm vào tao đây này.”
Đúng là một màn huynh đệ tình thâm.
Hai đứa song sinh thì nhỏ hơn nhau được bao nhiêu chứ.
Tôi đạp nó một cú lộn nhào: “Đừng vội, sau này còn khối việc cho mày làm.”
Nhưng tôi chưa kịp đợi đến lúc mang người đi dâng cho lão đại.
Thì nhị thủ lĩnh đã tìm đến.
Anh ta nhân lúc tôi theo lão đại đi làm nhiệm vụ.
Đã lẻn vào nhà tôi.
Ổ khóa tầng hầm là loại tôi đặc biệt thay.
Đố ai mở được.
Nhị thủ lĩnh chẳng buồn diễn kịch nữa, trực tiếp cho n/ổ tung cánh cửa.
Khi tôi chạy về đến nơi, anh ta đã mang theo hai đứa nó đi mất rồi.
Tôi vội vàng lái xe đuổi theo.
Ép xe anh ta dừng lại trên con đường vắng vẻ.
“Nhị ca, tôi với anh đâu có th/ù oán gì, tôi nuôi hai đứa nó chơi bời chút, chắc không vướng bận gì đến anh chứ?”
“Chơi bời?”
Nhị thủ lĩnh nhìn tôi, rồi lại nhìn cặp song sinh đang bị trói ở ghế sau.
Anh ta cười “phì” một tiếng:
“Tao đã bảo sao hôm đó quay lại không thấy người đâu, Giang Mẫn đệ quả nhiên có mắt nhìn, tắm rửa sạch sẽ xong đúng là tuấn tú thật.”
“Có phải anh định mang bọn nó đi tìm lão đại không?”
Nhị thủ lĩnh cười nham hiểm không đáp.
Ch*t ti/ệt thật.
“Tao biết ngay là mày cũng nhắm trúng bọn nó, định mang đi dâng cho lão đại chứ gì!”
Nhị thủ lĩnh thu lại nụ cười, biểu cảm đanh lại trong giây lát:
“Lão đại sao có thể coi trọng loại ng/u xuẩn như mày?”
Tôi lườm anh ta một cái ch/áy mặt:
“Tất nhiên là vì ngài ấy coi trọng năng lực, trí tuệ và sự nhạy bén của tôi rồi.”
Tiếng cười nhạo của nhị thủ lĩnh rất lớn.
“Nếu tao kể cho lão đại nghe chuyện mày tự ý thu nhận người, mày đoán xem lão đại có nổi gi/ận không?”
Tôi mím ch/ặt môi không nói.
Tôi luôn ôm hy vọng rằng công lớn hơn tội.
Nhưng không thể phủ nhận, đây là một nước cờ mạo hiểm.
“Liên quan gì đến anh chứ?!”
Muốn củng cố địa vị, làm sao có thể cứ bằng phẳng mãi được.