Hình như Kỷ Thưởng không x/ấu như tôi nghĩ.

Người biết khen người khác đẹp trai, chắc bản tính cũng tốt, những suy đoán trước đây của tôi chắc là lo xa rồi.

Dù sao tôi cũng có giọng đặc trưng, quần áo giặt không thơm thật.

Tôi gạt bỏ hiềm khích trong lòng, vui vẻ kể với mẹ.

Mẹ chỉ trả lời tôi bằng sáu chấm.

Sau hôm đó, qu/an h/ệ giữa tôi và Kỷ Thưởng trở nên hòa hợp hơn.

Khi học lớp chuyên ngành, chúng tôi ngồi cạnh nhau, đến căng tin cũng đi chung.

Nhưng khi chơi bóng hay chơi game, tôi chỉ có thể đứng nhìn một bên.

Trước khi vào đại học, tôi chỉ dành thời gian rảnh để đọc sách hoặc giúp mẹ làm việc, hoàn toàn không có thời gian chơi bóng, huống chi là chơi game.

Kỷ Thưởng ném quả bóng về phía tôi, nhướng mày cười: “Lại đây.”

Không thể phớt lờ lời mời ch/áy bỏng đó, hai tay tôi tự động đón bóng, đứng dậy bước đến bên cạnh hắn.

“Tớ không giỏi lắm…”

“Không sao, chơi rồi sẽ quen.”

Nói thì vậy, nhưng từ khi quả bóng rời tay tôi, tôi chẳng chạm vào nó lần nào nữa.

Tôi như con chó vàng ở đầu làng bị thiểu năng, tứ chi khua lo/ạn lên, cứ chạy theo người khác để hùa vào đám đông.

Tôi rất bận rộn, nhưng chẳng biết mình đang bận cái gì.

Theo đến dưới rổ, Kỷ Thưởng bật nhảy ngay trước mặt tôi, vạt áo ba lỗ rộng bay lên, để lộ cả ngựk và lưng.

Chẳng hiểu sao, tôi đột nhiên ngớ người, không kịp lùi lại.

Khi Kỷ Thưởng rơi xuống, thế giới như bị bật chế độ 0.5x.

Chân tôi dẫm lên mu bàn chân hắn, vẻ mặt hắn thoáng chút kinh ngạc, rồi dần méo mó vì đ/au đớn.

Kỷ Thưởng gục xuống trước mặt tôi.

Tôi như tỉnh mộng vội ngồi xổm xuống.

Hắn ôm lấy chân mình, nghiến răng, trừng mắt nhìn tôi.

“Hạ Kỳ, cậu không biết chơi bóng, vậy mà chiêu ngáng chân bẩn thỉu này lại rành nhỉ?”

Tôi không hiểu ngáng chân là gì, nhưng rõ ràng hắn ngã do tôi.

“Xin lỗi.” Tôi liên tục xin lỗi, định đỡ hắn dậy. “Cậu đứng dậy được không?”

Mọi người xung quanh xôn xao: “Nhìn là biết bị trẹo chân rồi, phải xử lý ngay.”

Nghe vậy tôi cuống lên, không nói hai lời cúi người vác Kỷ Thưởng lên.

Hắn lập tức túm ch/ặt quần tôi.

“Hạ Kỳ, cậu thả tớ xuống ngay.”

Tôi vừa dỗ dành hắn vừa bước nhanh về phía phòng y tế: “Yên tâm, tớ gánh đò/n gánh được 200 cân, không làm cậu rơi đâu.”

Kỷ Thưởng kéo quần tôi xuống một chút, hét lên: “Không thả tớ xuống, tớ kéo quần cậu bây giờ.”

Tôi cân nhắc ý thật trong lời hắn, cuối cùng nghe lời thả hắn xuống.

Không muốn bị vác thì nói thẳng đi, la hét to thế, người khác đang cười tôi rồi.

Tôi theo sau Kỷ Thưởng khập khiễng vào phòng y tế, trên đường tôi lén tra xem ngáng chân là gì. Thấy hậu quả như đ/ứt dây chằng, g/ãy xươ/ng, lòng bàn tay tôi ướt đẫm mồ hôi.

“Kỷ Thưởng—”

Giọng nói của tôi nghẹn ngào như sắp khóc.

Trời ơi, tôi không trả nổi tiền viên phí đâu.

Kỷ Thưởng vốn trưng cái vẻ mặt lạnh như tiền ra, lại quay lại nhìn mặt tôi bằng biểu cảm khó hiểu.

“Này này, không có gì nghiêm trọng đâu, đừng lo cho tớ, tớ không trách cậu đâu.”

Tôi kìm nỗi sợ lại.

“Ồ, thế thì tốt.”

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Gen Kém Chất Lượng

Chương 15
Alpha thiếu gia thật bị mất trí nhớ. Quên mất rằng trước đây từng yêu tôi, người vốn là thiếu gia giả. Các trưởng bối nói rằng anh nên trở lại đúng quỹ đạo. Tìm một người có gen ưu tú nhất để kết hôn. "Hai đứa Alpha ở bên nhau, đúng là làm mất mặt cha mẹ đã khuất!" Tôi bị các chú bác đuổi khỏi nhà, rồi còn bị giám sát suốt ba năm. Tôi thử tìm cách tiếp cận Bùi Tự Chu, nhưng lần nào cũng bị ngăn cản. Cho đến khi tin tức Bùi Tự Chu kết hôn được công bố. Bọn họ cuối cùng cũng chịu yên ổn, tôi cũng vậy. Nhưng vài ngày sau, Bùi Tự Chu lại tình cờ đến cửa hàng tiện lợi nơi tôi làm thêm, mua một hộp bao cao su siêu mỏng. Alpha vừa thanh toán vừa nhìn tôi đầy dò xét. Những người giám sát tôi cũng biến mất. "Chúng ta… có phải đã từng gặp nhau ở đâu rồi không?"
421
5 Ôn Cố Chương 13
10 Trò Chơi Lừa Dối Chương 15
12 Giang Sơn Vì Hôn Chương 12

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Thư Hồi Đáp Đầu Thu

Chương 9
Trì Hằng giả nghèo làm chim hoàng yến của tôi. Mỗi tháng, tôi chắt bóp từ tiền sinh hoạt phí ra năm trăm tệ đưa cho anh ta. Việc ấy lặp lại suốt một năm rưỡi không lần nào gián đoạn. Nhưng mãi đến gần tốt nghiệp thì tôi mới biết sự thật. Anh ta không phải là sinh viên nghèo phải vay tiền ăn học, mà là một thiếu gia tiêu tiền như nước. Ngay cả cái tên dùng để tiếp cận tôi, cũng là mượn danh người khác. Sau khi sự thật bị bóc trần, vị thiếu gia ấy vẫn thản nhiên mời tôi ra nước ngoài cùng anh ta. Bạn bè anh ta đều tấm tắc rằng tôi có số tốt. Chỉ cần giữ hình tượng bạch liên hoa lương thiện là đủ để trèo lên cành cao. Trước ánh mắt đầy tự tin và chắc chắn của anh ta, tôi chỉ lặng lẽ lắc đầu. Giọng nói vang lên đầy nhẹ nhàng, thậm chí là còn có phần ôn tồn. “Thôi bỏ đi.” “Tôi đến để nói lời chia tay với anh.”
Chữa Lành
Hiện đại
Ngôn Tình
0
Giếng Đổi Con Chương 7