Bún Ốc Tội Lỗi

Chương 10

05/10/2025 12:40

Cảnh phụ này họ Trần, tên Trần Phong.

Mưa vẫn không hề có dấu hiệu ngừng rơi, từng hạt đ/ập vào mặt như bị ai đó dùng sống d/ao vỗ liên hồi.

Sự việc khẩn cấp, Trần Phong không dám chậm trễ chút nào, vừa nghe tôi thuật lại diễn biến vừa nghiến răng đạp hết ga. Chỉ khoảng năm sáu phút sau, hai chúng tôi ướt như chuột l/ột đã có mặt dưới chung cư Apple Apartments.

Tôi định lao vào ngay nhưng bị Trần Phong túm ch/ặt.

"Tiêu Phi, tôi hiểu tâm trạng anh, nhưng đừng hấp tấp."

"Nếu tên này đã theo dõi bạn gái anh từ trước thì rất có thể nó cũng biết mặt anh. Anh ra mặt ngay bây giờ là không ổn!"

"Giờ ta chia làm hai ngả: Anh đi tìm ông Lý ở ban quản lý, nhờ ông ấy giám sát camera để ngăn hung thủ đào tẩu, đồng thời nhắn tất cả cư dân trong nhóm quản lý đóng ch/ặt cửa, không ra ngoài để tránh nguy hiểm lan rộng!"

"Sau đó anh đến cửa cầu thang hội hợp với tôi, trước tiên phải giải c/ứu shipper! Bất cứ tình huống nào cũng phải báo ngay qua WeChat. Nhớ cho, tội phạm này cực kỳ nguy hiểm, tuyệt đối không được hành động liều lĩnh!"

Dù chỉ là cảnh phụ nhưng sự điềm tĩnh và quyết đoán của Trần Phong khiến tôi vừa kinh ngạc vừa mừng rỡ. Tôi gật đầu lia lịa rồi hối hả chạy về phía ban quản lý qua lối cầu thang.

Văn phòng quản lý tòa nhà nằm ở tầng hai, nhưng vừa lên đến nơi tôi đã phát hiện điều bất thường. Cả khu vực chìm trong bóng tối, ngoài ánh đèn cảnh báo mờ ảo thì không một chút ánh sáng.

Một nỗi sợ hãi vô hình bò từ bắp chân lên dọc sống lưng tôi. Tôi bật đèn flash điện thoại, vừa bấm gọi số máy bàn của ban quản lý.

Chuông điện thoại vang lên chói tai.

"Tính tính tính..." Âm thanh vang vọng khắp tầng hai, dội lại từng hồi.

Cả người tôi cứng đờ. Đành phải men theo tiếng chuông, vừa đi vừa gọi: "Ông Lý ơi? Ông Lý?"

Đột nhiên tiếng chuông tắt ngúm. Và ngay khi tôi đẩy cánh cửa văn phòng quản lý, một mùi m/áu tanh nồng nặc xộc thẳng vào mũi!

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Khỉ báo tang

Chương 13
Năm mười hai tuổi, tôi theo chú Ba vào rừng săn bắn. Dọc đường, chú cứ cúi gằm đầu, miệng than mệt không chịu nổi. Đến lúc ấy tôi mới nhìn thấy... Trên cổ chú đang cưỡi một nữ quỷ. Nó ôm lấy đầu chú, vừa đung đưa vừa phát ra những tiếng khóc ai oán. Không kịp nghĩ nhiều, tôi lập tức giơ súng bắn về phía nữ quỷ. Đoàng! Thế nhưng, thứ rơi từ trên người chú Ba xuống lại là... ...một con khỉ bê bết máu. Vừa nhìn thấy nó, chú Ba tái mét mặt, hoảng hốt hét lên: "Cháu... cháu bắn chết khỉ báo tang rồi!" "Xong rồi..." "Từ nay về sau, nhà mình sẽ tang tóc liên miên..." "...đến khi người thân chết sạch mới thôi!"
218
4 Shipper Kinh Dị Chương 8
6 Cạm bẫy Chương 8
8 10 năm vây hãm Chương 10
12 Kẻ Thứ 3 Chương 10

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Vợ giả chết mười năm trở về, bắt con trai bảy tuổi gọi mình là mẹ

Chương 18
Thê tử đã tử trận mười năm bỗng nhiên sống lại trở về, ta lại chẳng hề kinh ngạc. Ta đã có đứa con trai bảy tuổi, nàng cũng chẳng lấy làm lạ, ngược lại còn ôm lấy hài nhi mà nói: "Ta là mẫu thân của con." Đệ đệ nuôi của nàng là Bùi Thanh Hoài càng trực tiếp nắm lấy tay ta mà tạ ơn: "Đa tạ ngươi đã giúp ta và tỷ tỷ nuôi dưỡng hài nhi." Dưới ánh nhìn lặng lẽ của ta và hài nhi, Bùi Thanh Hoài hảo tâm giải thích: "Mười năm trước, tỷ tỷ vì muốn được ở bên ta nên đã chọn cách giả chết, sau đó chúng ta vẫn luôn ẩn danh mai tích, nào ngờ bảy năm trước ngoài ý muốn mà có hài nhi. Ta không muốn hài nhi phải chịu cảnh không danh không phận, tỷ tỷ liền quyết định đem hài nhi lấy danh nghĩa chi nhánh của Bùi gia, quá kế cho ngươi nuôi dạy." "Vốn dĩ để ngươi nuôi dưỡng mãi cũng chẳng sao, chỉ là ta thật sự nhớ thương hài nhi, vừa hay gần đây Bùi gia đã chịu mở lời đồng ý cho ta và tỷ tỷ nên duyên, nên chúng ta mới trở về." "Ngươi hãy yên tâm, tuy tỷ tỷ không yêu ngươi, nhưng xét vì công lao ngươi giúp chúng ta nuôi dưỡng hài nhi, tỷ tỷ sẽ không đuổi ngươi ra khỏi Bùi phủ, ngươi có thể ở lại Bùi phủ làm diện thủ."
Nữ Cường
Cổ trang
0