Ngoại truyện: Góc nhìn của Thẩm Tư Ngôn

Tôi là Thẩm Tư Ngôn, Thượng tướng Đế quốc trẻ nhất Liên bang, một lính gác cấp S.

Tất cả mọi người đều nói tôi là đứa con của trời, hào quang vô hạn.

Nhưng họ không biết rằng, trong lòng tôi luôn ch/ôn giấu một bí mật.

Tôi thầm yêu Ninh Nghiên.

Lần đầu gặp em là ở phòng cấp c/ứu của b/ệnh viện quân đội.

Khi đó tôi bị thương nặng trong lúc thực hiện nhiệm vụ, lúc được đưa lên bàn mổ, ý thức đã mơ hồ.

Chỉ nhớ rằng có một đôi bàn tay sạch sẽ, dịu dàng, thao tác vô cùng chuẩn x/ác trên các dụng cụ phẫu thuật.

Chủ nhân của đôi tay ấy đeo khẩu trang, chỉ để lộ ra đôi mắt.

Lạnh lùng, tập trung, tựa như một đầm nước sâu không chút gợn sóng.

Sau này, tôi tốn rất nhiều công sức mới điều tra ra, vị bác sĩ phẫu thuật chính ngày hôm đó tên là Ninh Nghiên, hướng đạo cấp B, không có tinh thần thể.

Em có danh tiếng cực tốt trong b/ệnh viện quân đội, kỹ thuật tinh xảo, nhưng tính cách lạnh nhạt, chưa bao giờ thân cận với bất kỳ ai.

Tôi như bị m/a xui q/uỷ khiến, bắt đầu nghĩ đủ mọi cách để "tình cờ" gặp em.

Hành lang b/ệnh viện, góc căn tin, thậm chí là quán cà phê em hay ghé tới...

Tôi như một thằng nhóc mới lớn, vụng về tạo ra hết lần này đến lần khác những sự trùng hợp.

Nhưng mỗi lần Ninh Nghiên nhìn thấy tôi, em chỉ gật đầu nhạt nhẽo rồi lướt qua.

Đôi mắt ấy chưa bao giờ dừng lại vì tôi.

Nhưng tôi chính là không thể buông bỏ.

Sau đó, gia tộc đề nghị liên hôn, đối phương là một nhánh phụ của nhà họ Ninh.

Tôi gần như ngay lập tức c/ầu x/in cha, đổi đối tượng liên hôn thành Ninh Nghiên.

Cha rất kinh ngạc, nói con là một lính gác cấp S, lại đi xứng với một hướng đạo cấp B sao?

Tôi nói, con chỉ muốn em ấy.

Đeo bám dai dẳng, năn nỉ ỉ ôi, làm lo/ạn thật lâu, cuối cùng cha cũng gật đầu.

Ngày liên hôn.

Ninh Nghiên mặc bộ lễ phục màu trắng, biểu cảm vẫn nhạt nhòa, không nhìn ra vui gi/ận. Em nói với tôi: “Thượng tướng Thẩm, sau này xin được chỉ giáo.”

Khách sáo, xa cách, đúng mực.

Như đối xử với bất kỳ một đồng nghiệp bình thường nào.

Trong lòng tôi không hề dễ chịu, nhưng nghĩ rằng ngày dài tháng rộng, chắc chắn sẽ có thể từ từ cảm hóa được em.

Thế nhưng sau khi kết hôn, mọi chuyện bắt đầu trở nên không đúng.

Tôi rõ ràng muốn đối xử tốt với Ninh Nghiên.

Rất muốn lại gần em, nắm tay em, ôm em.

Nhưng mỗi lần có ý nghĩ như vậy, lại có một luồng sức mạnh vô hình bóp méo hành động của tôi.

Tôi muốn ôm, nhưng lại thành đưa cho em một cốc nước.

Tôi muốn hôn, nhưng lại thành hỏi han về công văn.

Tôi muốn nói “Anh yêu em”, nhưng lại thành “Hôm nay thời tiết đẹp nhỉ.”

Tôi như một con rối bị gi/ật dây, bị một bàn tay vô hình điều khiển, chỉ có thể giữ khoảng cách vừa vặn với em.

Không xa không gần, không lạnh không nóng.

Như những người xa lạ quen thuộc nhất.

Tôi đ/au khổ, giãy giụa, nhưng lại bất lực.

Tôi lờ mờ cảm nhận được, có thứ gì đó đang ngăn cản tôi đến gần Ninh Nghiên.

Sau này tôi mới hiểu, đó là sức mạnh của cốt truyện.

Tôi là công chính trong một cuốn tiểu thuyết, còn Ninh Nghiên, chỉ là một nam phụ pháo hôi cản trở tình yêu giữa tôi và thụ chính Hứa Tri Ý.

Tôi không muốn chấp nhận thiết lập này.

Nhưng cơ thể tôi lại không nghe theo sự điều khiển của tư tưởng.

Trong nhiệm vụ lần đó, tôi rõ ràng có thể tránh được cuộc phục kích, nhưng cơ thể lại không nghe lời, trơ mắt nhìn Hứa Tri Ý xuất hiện một cách “vừa vặn”, c/ứu tôi và bị thương.

Sau đó, cốt truyện lại dẫn dắt tôi đưa cậu ta về nhà.

Để Ninh Nghiên tự tay c/ứu chữa cho cậu ta.

Tôi nhìn Ninh Nghiên bình thản dịu dàng xử lý vết thương, chăm sóc Hứa Tri Ý, như đối xử với bất kỳ b/ệnh nhân nào khác.

Tôi muốn nói với em biết bao, hướng đạo đó không hề có qu/an h/ệ gì với tôi, tôi thậm chí còn không nhớ mình từng được cậu ta c/ứu, tất cả những điều đó đều là do cốt truyện thao túng.

Nhưng tôi không nói được gì.

Cổ họng như bị thứ gì đó chặn lại, mỗi lần muốn mở miệng, lại bị một luồng sức mạnh áp chế.

Sau khi trở về, tôi phát hiện Ninh Nghiên đã rời đi, còn để lại thỏa thuận ly hôn.

Tôi phát đi/ên lên.

Tôi gọi hơn 50 cuộc điện thoại, gửi vô số tin nhắn, cuối cùng cũng chặn được em ở khách sạn.

Tôi muốn nói với em, những độ tương thích, những định mệnh đó đều là thứ nhảm nhí.

Thẩm Tư Ngôn tôi đời này chỉ công nhận một mình Ninh Nghiên.

Nhưng tôi không thốt ra được.

Mỗi lần cố gắng thổ lộ, cổ họng lại đ/au như bị lửa đ/ốt, giọng nói không thể phát ra.

Tôi chỉ có thể dùng cách vụng về nhất, dùng cách gần như đi/ên cuồ/ng nhất, giam cầm em bên cạnh, không để em rời đi.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

PHẢN DIỆN ALPHA CŨNG MANG THAI BỎ TRỐN SAO?

Chương 16
Tôi là tên đại phản diện ngông cuồng, xưng hùng xưng bá trong cuốn tiểu thuyết này. Phóng túng, ngông nghênh, muốn làm gì thì làm. Thế mà lại bị một Enigma đánh dấu! Sau một đêm, toàn thân tôi đau như bị xe nghiền qua. Vừa tính cất giọng chửi đổng thì trước mắt đột nhiên trôi qua từng hàng bình luận chạy trên màn hình. 【Tui gục mất, nam chính vậy mà lại đánh dấu phản diện, rốt cuộc là có ý gì đây?】 【Chờ nam chính tỉnh lại, chắc hận không thể lập tức bóp chết phản diện luôn quá.】 【Lầu trên nói chuẩn đấy, kết cục của phản diện là bị nam chính quật cho phá sản, rơi vào cảnh ăn mày rồi bị một đám lưu manh đánh chết trên phố…】 Mẹ kiếp, chọc không nổi thì tôi trốn không được chắc! Tôi run rẩy cả hai chân, xám xịt cúp đuôi bỏ chạy. Thế nhưng sau đó, cái bụng dưới của tôi lại ngày một lùm lùm to lên. Chẳng ai nói cho tôi biết, Alpha cũng có thể mang thai cả!
294
8 Vô Tâm Thành Dẫn Chương 11

Mới cập nhật

Xem thêm

Vô Tình Bẻ Cong Nhiếp Chính Vương

2
Thẩm Mộc Ngư xuyên không thành con trai tể tướng – người sắp bị tru di cửu tộc trong một cuốn sách. Thấy ngày trảm quyết càng lúc càng gần, cậu quyết định đi đường tắt, xây dựng quan hệ huynh đệ thật tốt với Nhiếp chính vương đương triều Lăng Yến Hành. Bước đầu tiên để thành huynh đệ: Dùng một trái tim chân thành, làm một tên nịnh thần trưởng thành. Thẩm Mộc Ngư chụm ngón tay làm hình trái tim: "Tớ nghĩ cậu chính là cả thế giới của mình, không thấy cậu là tớ đêm về không tài nào chợp mắt." Thẩm Mộc Ngư thả thính đủ kiểu: "Cậu ơi tớ như trúng độc rồi. Độc gì cơ? Không có ngày tháng ở cạnh cậu, tớ cảm thấy cô đơn lắm." …… Bước thứ hai để thành huynh đệ: Đường hoàng bước vào nhà, cùng Nhiếp chính vương uống rượu đối ẩm, ngủ chung giường. Thẩm Mộc Ngư cần mẫn nằm xuống bên cạnh Nhiếp chính vương: "Đây là sông Sở, đây là ranh giới Hán, đây là tình nghĩa huynh đệ của chúng ta năm tháng không đổi!" Huynh đệ á? Người đàn ông bị cậu trọc ghẹo cho khuynh hướng tính dục bẻ cong một góc một trăm tám mươi độ tối sầm mặt lại, khóe môi nhếch lên một đường lạnh lẽo: "Hừ, muốn chung gối ngủ cùng lắm hả." Thẩm Mộc Ngư: Tớ chỉ nói bừa thế thôi, sao cậu lại cong thế này cơ chứ!!! ——— Mặt dày bụng dạ đen tối Nhiếp chính vương (Công) × Tưng tửng lạc quan tiểu mặt trời (Thụ) Truyện sủng ngọt, tưng tửng, HE, 1v1, thể xác lẫn tâm hồn Công và Thụ chỉ hướng về nhau. Sủng ngọt, cung đình, HE, nhẹ nhàng, xuyên sách, vương gia, giả tưởng, 1V1
Boys Love
Cổ trang
Đam Mỹ
0