Tôi đưa cả ba đến một xưởng hóa chất bỏ hoang.
Xung quanh là những bức tường đổ nát, sơn màu loang lổ khắp nơi.
Bóng đèn sợi đ/ốt cũ kỹ nhấp nháy, khiến không khí càng thêm âm u.
Tôi trói ba tên rác rưởi ấy vào ghế, buộc chúng đối diện với bức tường đầy vết tay dính m/áu.
Bước sang tháng 11, phía bắc vừa nổi gió lạnh, lại thêm địa hình núi non nơi đây khiến cái rét càng thêm buốt xươ/ng.
Tôi xách mấy xô nước đến, lần lượt đổ thẳng lên đầu chúng.
"Á! Thằng nào..."
"Lạnh... Đau đầu quá..."
Trương Khoa Hạo tỉnh dậy trước, gã lắc đầu, run lập cập.
Tôi kéo ch/ặt áo khoác, châm điếu th/uốc, thưởng thức vẻ thảm hại của chúng lúc này.
Tỉnh táo hơn, Trương Khoa Hạo liếc mắt nhìn quanh, nhận ra tình cảnh hiện tại liền lập tức gào thét: "Thằng nào làm thế! Thả tao ra! Mày biết bố tao là ai không?!"
Gã vùng vẫy, đ/á/nh thức luôn Tông Nguyên và tên tay sai bên cạnh.
"Tao biết, con nhà quyền quý với con trai người giàu nhất thành phố này."
Tông Nguyên cũng tỉnh giấc, m/áu lẫn nước đ/á chảy dài trên mặt, lạnh đến run cầm cập.
Hắn cũng bắt đầu ra oai: "Tao nhận ra rồi! Chính mày là thằng đ/âm vào xe tao! Biết thân phận của tao rồi mà còn dám trêu vào, mày có tin..."
Tôi nhấc cây búa dựng đứng bên cạnh lên, bước về phía chúng: "Thế chúng mày tin không, qua đêm nay, dù là con của ông trời, tao cũng biến chúng mày thành đống tro tàn."
Dứt lời, tôi vung búa đ/ập mạnh.
Nhát búa giáng xuống chân phải của Tông Nguyên.
"Á!"
Tiếng kêu thảm thiết như heo bị gi*t vang lên.
Tôi vẫn nhớ như in cảnh tượng trong video, mẹ Y Y ôm con gái chạy trốn thì bị chúng lôi lại.
Tông Nguyên tùy tiện đ/âm d/ao gọt trái cây vào chân phải của mẹ Y Y.
Đập xong vẫn chưa hả dạ, tôi dùng búa đ/è mạnh, cho đến khi Tông Nguyên không thể thốt nên lời được nữa.
Trương Khoa Hạo và tên tay sai mặt trắng bệch như tờ giấy, r/un r/ẩy: "Xin tha mạng, đại ca tha mạng! Chúng em không có th/ù hằn gì với anh, anh cần gì em cũng cho... Anh cần bao nhiêu tiền, em bảo bố gửi ngay! Tha cho chúng em đi!"
Tôi im lặng.
Nhấc búa lên, tặng thêm mỗi đứa hai nhát.
Những tiếng kêu thảm thiết lại nối tiếp nhau vang lên.
Tông Nguyên nước mắt lẫn m/áu me nhầy nhụa, chẳng còn vẻ ngạo mạn ngày thường: "Em sai rồi, em sai rồi! Xin anh đừng gi*t em!"
Nhìn bộ dạng thảm hại của chúng, lòng tôi dâng lên sự khoái trá.
Bên cạnh, chiếc bể lớn chứa đầy nước lạnh đã đầy ắp.