Phòng Tắm Thần Kỳ

Chương 4

05/01/2025 11:07

Lúc này, không khí trở nên vô cùng ngượng ngập.

Dù sao thì việc thẳng thắn nói với một người đàn ông mới chỉ gặp mặt rằng “Tôi đã nhìn thấy m ô n g anh” cũng đòi hỏi rất nhiều dũng khí.

Tôi ngồi đối diện Từ Giản, tim đ ậ p thình thịch, trong đầu đã mường tượng cảnh anh sẽ hỏi tôi hàng loạt câu hỏi liên tiếp.

Không ngờ, anh chỉ nhìn tôi rồi hỏi: "Cô tìm tôi có mục đích gì?"

"Hả?"

"Chúng ta cứ nói thẳng ra nhé. Việc cô kể với tôi những chuyện này là vì muốn trả lại căn nhà hay muốn tôi giúp cô giải quyết vấn đề gì đó?"

"Tôi không có." Tôi há miệng nhưng không biết nói gì: "Tôi chỉ… chỉ nghĩ rằng anh nên biết…"

Từ Giản nhún vai, vẻ mặt không hề bất ngờ: "Giờ tôi biết rồi, rồi sao nữa?"

Đúng vậy, giờ anh ấy đã biết, rồi sao nữa.

Tôi không ngờ Từ Giản lại có thái độ như vậy, giống như bị t ạ t một gáo nước lạnh, tôi lắp bắp hồi lâu mà không nói nên lời.

Cuối cùng, tôi chỉ đành đứng lên: "Xin lỗi anh Từ, hôm nay đã làm phiền anh. Bữa này tôi mời, coi như tạ lỗi."

Đi đến cửa quán cà phê, tôi không nhịn được quay lại nhìn. Từ Giản vẫn ngồi đó, dáng vẻ đoan chính, toàn thân toát lên khí chất cao quý không thể x â m p h ạ m.

Tối hôm đó, tôi cứ t r ằ n t r ọ c suy nghĩ mãi về chuyện này, không tài nào ngủ được.

T r ằ n t r ọ c đến khi trời tờ mờ sáng, tôi mới chợp mắt được một lúc, thì bị tiếng chuông báo thức chói tai làm tỉnh giấc.

B ự c b ộ i mò tay tìm điện thoại để tắt, tôi lại chạm phải một thứ gì đó mềm mềm. Tôi b ó p thử, rồi nghe thấy giọng nói của một người đàn ông: "Cô định sờ đến bao giờ?"

C h ế t t i ệ t!

Mắt tôi t r ợ n tròn, bên cạnh tôi lại xuất hiện một người đàn ông!

"Anh từ đâu chui ra đấy!?"

"Cô Lâm, tôi thấy cô rất giỏi chiếm lời thoại của người khác. Rõ ràng cô đang làm chuyện sai mà lại lên tiếng trước."

Tôi mới nhận ra, khung cảnh xung quanh mình một lần nữa thay đổi. Lần này còn quá đáng hơn, tôi thậm chí nằm luôn trên giường của Từ Giản.

"Sao tôi lại ở…"

Chưa nói hết câu, tôi nhớ ra nửa đêm mình đã đi vào phòng tắm, chắc do quá buồn ngủ nên tôi lại quay về và ngủ tiếp.

Không nhịn được lẩm bẩm: "Cái căn nhà này đúng là m a q u ỷ, lúc đó sao tôi lại m/ua nó chứ!"

"Không thể nói vậy được." Từ Giản nằm nghiêng bên cạnh tôi, một tay chống cằm, ánh mắt nhìn tôi đầy h ứ n g t h ú: "Tôi sống ở đây 20 năm chưa từng xảy ra chuyện gì kỳ lạ như vậy."

"Ý anh là mọi chuyện đều là vấn đề của tôi?"

Chiếc lúm đồng tiền trên má anh lại xuất hiện: "Không, tôi muốn nói là giữa chúng ta chắc chắn có duyên đặc biệt."

Duyên phận cái r ắ m, là n g h i ệ t duyên thì đúng hơn!

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Gen Kém Chất Lượng

Chương 15
Alpha thiếu gia thật bị mất trí nhớ. Quên mất rằng trước đây từng yêu tôi, người vốn là thiếu gia giả. Các trưởng bối nói rằng anh nên trở lại đúng quỹ đạo. Tìm một người có gen ưu tú nhất để kết hôn. "Hai đứa Alpha ở bên nhau, đúng là làm mất mặt cha mẹ đã khuất!" Tôi bị các chú bác đuổi khỏi nhà, rồi còn bị giám sát suốt ba năm. Tôi thử tìm cách tiếp cận Bùi Tự Chu, nhưng lần nào cũng bị ngăn cản. Cho đến khi tin tức Bùi Tự Chu kết hôn được công bố. Bọn họ cuối cùng cũng chịu yên ổn, tôi cũng vậy. Nhưng vài ngày sau, Bùi Tự Chu lại tình cờ đến cửa hàng tiện lợi nơi tôi làm thêm, mua một hộp bao cao su siêu mỏng. Alpha vừa thanh toán vừa nhìn tôi đầy dò xét. Những người giám sát tôi cũng biến mất. "Chúng ta… có phải đã từng gặp nhau ở đâu rồi không?"
421
11 DÂN GIAN DỊ VĂN LỤC - CHUYỆN KỲ LẠ TRONG DÂN GIAN Chương 445: Phong Ấn Tượng Đất

Mới cập nhật

Xem thêm